Results 1 to 6 of 6
  1. #1
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    17
    Posts
    45
    Rep Power
    9

    Bí ẩn nằm trong bóng đêm

    Đây là fic đầu tiên của mình và mình bỏ xó nó được khoảng 3 năm rồi, giờ tự dưng hứng viết lại, có gì thì vẫn mong nhận được sự ủng hộ của mọi người.
    Mọi người có vấn đề muốn thảo luận, góp ý gì thì qua đây nhé: http://poke-mega.org/forum/showthread.php?t=64223
    MYSTERY IN THE DARK
    Nội dung
    Spoiler:
    Darkrai vì tham vọng lật đổ Arcues và thống trị thế giới đã giết chết Cresslia mở đầu cuộc chiến với Arcues nhưng thất bại và bị phong ấn. Hơn 800 năm sau những kẻ dưới trướng của Darkrai chuẩn bị cho kế hoạch hồi sinh hắn và mục đích thống trị thế giới lúc xưa.

    Map
    Spoiler:

    Nhân Vật
    Spoiler:
    Vì trong fic sẽ có nhiều nhân vật là các Pokemon thường(mà pokemon thường thì có nhiều con chứ không phải thường có 1 con như các pokemon Huyền thoại) nên mình sẽ đặt tên cho một vài pokemon có vai trò quan trọng trong fic để dễ phân biệt.
    : Dark Gengar
    : Zobis
    : Genji
    : Nyle

    Spoiler:
    Ken

    Ảnh được lấy từ trang Serebii.net
    Last edited by LanCer; 01-01-2017 at 08:57 AM. Reason: Sửa lại phần giới thiệu.

  2. #2
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    17
    Posts
    45
    Rep Power
    9
    1.SỰ TRỞ LẠI
    Spoiler:
    Năm X001, Thế giới bắt đầu thay đổi, những huyền thoại mới xuất hiện, họ là những kẻ cai trị thế giới dưới trướng của Arceus, người được cho là đã tạo ra thế giới này. Sự xuất hiện đó là một điềm lành hay một điềm báo, không ai biết rõ cho đến hơn 100 năm sau. Tại Medo một trong 9 lục địa lớn của thế giới, Darkrai, vị thần của bóng tối và ác mộng đã giết chết Cresslia, khởi đầu cho một cuộc chiến lớn. Darkrai cùng với đội quân do chính hắn tạo ra với mục đích giết chết Arceus đoạt lấy quyền thống trị thế giới đã thất bại. Medo trở thành nơi phong ấn Darkrai, Arceus tách lục địa này ra và và để nó trôi dạt vào vùng biển đen, nơi mà không một Pokemon nào có thể vượt qua. Những kẻ hầu cận của Darkrai cùng chung số phận, chúng bị phong ấn tại nhiều địa điểm khác nhau. Chiến tranh kết thúc, kỉ nguyên đen tối khép lại, Arceus yêu cầu những linh hồn bảo vệ hồ Uxie, Azelf, Mesprit xóa hết mọi kí ức kinh hoàng trong mỗi pokemon và bảo vệ chúng tại Spirit Lake. Cuộc chiến khiến Arceus kiệt sức, ngài rơi vào một giấc ngủ dài và dường như là vĩnh cửu. Hòa bình lại trở về, mọi thứ vẫn tiếp diễn một cách bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
    Năm X975, Sau hơn tám thế kỉ kể từ khi cuộc chiến nổ ra, Ở đâu đó một viên thiên thạch rơi từ quỹ đạo trái đất xuống gần ngọn núi Rakuen nơi HO-OH đang ngự trị.
    Những làn khói đen và bóng tối kì lạ bắt đầu tỏa ra từ viên đá ấy.Làn khói đi qua 1 phần của khu rừng dưới chân núi, làm chúng héo úa và chết dần.Cùng lúc đó HO-OH xuất hiện trên bầu trời, ngài sử dụng SUNNY DAY để soi sáng lại những nơi có làn khói và bóng tối.Nhưng kết quả không như mong đợi SUNNY DAY không có tác dụng với những thứ ấy.Trong nền trời hồng thắm màu nắng hoàng hôn.Bóng đêm bắt đầu xuất hiện.Những tia sáng hồng của ánh mặt trời vẫn còn đấy .Tiếng xào xạc bên dưới khu rừng, chúng là gì, HO-Oh lướt nhìn , dưới đó , những bóng đen vẫn đang di động.
    ”Một bầy Gengar à, sao chúng lại ở đây nhỉ?”
    Nhận thấy có điều bất ổn HO-OH bay thẳng lên bầu trời, người vẫn đang theo dõi chúng , dưới ánh sáng nhạt nhòa của một chiều buồn tẻ.
    Những kẻ lạ mặt này vẫn chưa có động tĩnh gì, chúng vẫn đang tiến xa hơn trong khu rừng.Bên kia khu rừng là 1 đền thờ cũ, với những tảng đá to, sứt mẻ và những kí tự đặc thù khá khó hiểu, đây cũng là nơi viên thiên thạch ấy va vào. Chúng đang tiến đến gần ngôi đền.
    "Chúng có âm mưu gì đây?" - Suy nghĩ 1 hồi, HO-OH quyết tâm bám theo những bóng đen dưới đó.
    Những con Gengar bước đến gần ngôi đền, cả bầy đang thực hiện 1 nghi thức lạ bên hòn đá, tiếp đó con Gengar lớn đại diện cho cả bầy bước ra, nó cầm trên tay 1 viên đá nhỏ có màu tía.
    Nhẹ nhàng đặt lên viên Thiên thạch ấy,nó ra lệnh Tất cả mau lùi ra xa, ta cần 1 khoảng trống để thực hiện việc này".
    Nó đặt cả hai tay lên hòn đá , ấn mạnh, một vụ chấn động mạnh đã xảy ra, viên đá ấy đang hấp thụ dần bóng tối xung quanh nó, một vỏ bọc đen tối được hình thành.
    Nó đang dần vỡ ra, "Bùm" Một cơn gió mạnh xuất hiện , cuốn tan những mạnh vụn từ cái vỏ ấy và những thứ xung quanh.
    Làn khói đã tan dần chỉ còn lại bên trong đó một bóng đêm thăm thẳm đến rợn người.
    Trên kia, HO-OH của chúng ta vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
    Con Pokemon ấy xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu đầy niềm uất hận và giận dữ.
    Mặc dù rất mờ ảo, nhưng hình ảnh của con Pokemon ấy cũng khiến HO-OH có thể nhận ra, người giật mình:
    " Là tên Dark Gengar. Sao hắn vẫn tồn tại được chứ? Hơn nữa nhìn hắn khác lúc xưa, bây giờ người hắn đã nhuộm màu đen cả đôi mắt cũng đỏ tươi như máu. Nhưng làm cách nào để hắn thoát ra khỏi phong ấn của ngài Arceus."
    Bất chợt con Pokemon dùng Shadow Ball bắn thẳng lên bầu trời.
    Dòng suy nghĩ của HO-OH bi ngắt đoạn, vẫn chưa hiểu được điều đang xảy ra.
    Chiêu shadow ball đang tiến thẳng đến vị trí của HO-Oh, đây là một đòn khá nhanh và lực tấn công khá mạnh. Bị tấn công đột ngột, dù kịp tránh nhưng vẫn chịu sát thương khá lớn từ vụ nổ do chiêu thức ấy gây ra.
    Song con Pokemon ấy nhận ngay một đòn Fire Blast . Không hiệu quả ,hắn đã kịp dùng PROTECT để đỡ đòn này.
    "Đừng khinh thường ta đấy nhé. Ta đã không như xưa nữa, vị thần Arceus của ngươi cũng sẽ có ngày bị bọn ta nhốt như lúc hắn phong ấn bọn ta vậy."
    Trong dáng vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm, HO-OH nói:"Dù mục đích của ngươi có là gì thì bọn ta nhất định cũng sẽ không để cho nó thành hiện thực được."
    Dark gengar cười lớn:"Vậy hãy chờ xem các Legend bị phong ấn n..."
    Chưa nói dứt lời hắn đã nhận đòn Scared fire của HO-OH, không kịp sử dụng Protect để bảo vệ, toàn thân hắn bị đốt cháy mạnh. Có vẻ như sức mạnh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, hắn gần như gục ngã trong đám cháy.
    "Lần này ngươi may đấy”- Hắn gắn gượng nói. -"Chúng ta sẽ gặp lại, không lâu đâu.” Cùng với nụ cười quái gở của mình, hắn và bầy Gengar đã đi sâu vào trong bóng đêm của khu rừng.
    Last edited by LanCer; 28-07-2016 at 02:13 PM.

  3. #3
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    17
    Posts
    45
    Rep Power
    9
    Update: Sửa lại chap 1.
    2.CƠN BÃO

    Spoiler:


    Chiêu thức Roost không quá hiệu quả, đôi cánh của HO-OH vẫn đau từ lúc nhận phải sát thương từ Shadow Ball của con Dark gengar đó. Màn đêm đang xâm chiếm và nuốt chửng không gian từng chút một, những tia sáng yếu ớt chập tắt dần, nhanh chóng bay về ngọn núi của mình.
    "Lúc này quan trọng nhất là báo tin cho mọi người”- HO-OH thầm nghĩ-“Nhưng với đôi cánh đang còn bị thương như vậy mình sẽ không thể bay quá lâu được”.
    Trời đã tối hoàn toàn, theo sau đó là những đám mây đen lũ lượt kéo nhau giăng kín khắp cả bầu trời, gió mạnh thổi từng đợt.
    Ở một đảo nhỏ cách Rakuen về phía đông 700m, hàng trăm con Misdreavus, Mismagius và Banette đang dùng chiêu thức Rain Dance để tạo ra một trận mưa lớn mà theo Zobis, con Sableye đứng đầu, nói là “ Một cơn bão giả là cách nghiêm túc nhất để chơi đùa và làm việc”. Zobis nhìn lên những cuộn mây đen, hào hứng “ Giỏi lắm mọi người, ngài Genji hẳn phải tự hào lắm, hãy tiếp tục đi nào, bản giao hưởng của mưa chỉ mới bắt đầu thôi.” vừa nghe dứt câu, những cấp dưới nhỏ bé của hắn lại gồng mình lên cho đợt Rain Dance tiếp theo.

    “Hi vọng sẽ không có bão sấm”-HO-OH thầm cầu nguyện. Dang đôi cánh và tận dụng những cơn gió, người bay lên cao, đôi cánh đập nhẹ nhàng vào cơn mưa đang lớn dần. Vầng hào quang nhạt nhòa từ thân HO-OH đang mờ đi rõ rệt trong cơn bão đến bất ngờ này.

    Dưới lòng biển, một Legend nữa xuất hiện. “Quả là một cơn bão kì lạ” Lugia nói khi đang cố gắng bơi lên trên mặt nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, mọi thứ trước mắt Lugia đều trắng xóa một màu. “Cơn bão này… sẽ mang đến điều gì đây? Thật đáng để mong chờ”. Sau khi nói xong Lugia tung cánh bay vào không trung.

    Cơn bão vẫn không có dấu hiệu yếu đi, nhưng bản thân HO-OH đang dần kiệt sức. Chỉ còn một quãng đường ngắn là đến River Valley một quần đảo nhỏ nơi Latias và Latios đang ở. Hít thở mạnh, HO-OH dùng tiếp một lần Roost và cố gắng bay nhanh hết mức có thể.

    “Đúng vậy, làm tốt lắm, giờ đến lúc chiêm ngưỡng thành quả của chúng ta rồi”-viên hồng ngọc trước ngực của Zobis đang phản ứng dữ dội, thứ ánh sáng mạnh mẽ của nó cắt xén từng mảng tối xung quanh đảo, mọi thứ trông thật rõ rệt. Những đầy tớ nhỏ bé của nó dừng lại, mưa đã tạnh, mây đen cũng không còn. Vòm trời lúc bấy giờ chỉ còn là một khoảng trống hiu quạnh.
    Dưới đó, Zobis đang đi đến gần một đầu cột trụ, thứ nhô ra khi cơn bão rửa trôi mọi thứ trong khoảng đất trống đó. “Tìm thấy rồi”-Zobis hô lên, những kẻ khác lao nhao hoan hô vì cuối cùng công sức cũng được đền đáp. Sự hỗn loạn, tiếng cười rít inh tai khiến cho những con pokemon xung quanh đảo chạy toán loạn. “Hãy im lặng nào, những đầy tớ trung thành đầy yêu kiều của ngài Genji” Zobis nói trong lúc hắn dùng tay để đào cái cột trụ lên. “Xong rồi”-hắn cầm thứ đó lên-“Thứ đó… đang rỉ máu” những con Banette và Mismagius nói, sự sợ sệt hiện rõ trên mặt bọn chúng. “Hởi những đầy tớ của ngài Genjin, đừng lo gì cả, đến lúc cho con quái vật khát máu ra khỏi thế giới ngầm rồi” Zobis hô lên, ấn mạnh vào viên ngọc trên đầu trụ, một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn phăng cả bầy Misdreavus, Mismagius và Banette ra xa, từng giọt máu cả đỏ, cả đen rơi lộp bộp từ thanh trụ bắt đầu nuốt chửng lấy chân của Zobis, trụ vỡ ra thành từng mảnh, khói đen xuất hiện từ đó tỏa ra sau cuộn lại thành một hình cầu và nuốt chửng lấy Zobis. "Ngài ấy sắp hồi sinh" chúng vui mừng nói. Zobis vẫn ở đó, người của hắn kêu răn rắc. Khói đen đã nuốt chửng hắn hoàn toàn, thân thể hắn giờ chuyển sang một màu vàng chói sáng, đôi mắt ánh lên sự điên loạn và tàn ác. Hắn hít một hơi thật sau-"Vậy ra đây là cách mà ta từng thở"-hắn vừa nói vừa cười, một nụ cười chứa đầy dã tâm.

    Last edited by LanCer; 01-01-2017 at 11:06 AM.

  4. #4
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    17
    Posts
    45
    Rep Power
    9
    3.RIVER VALLEY

    Spoiler:
    Cơn bão đã qua đi một hồi lâu, HO-OH vẫn gắng gượng bay, mặc dù ngay lúc này cơ thể đang nặng trĩu đi vì kiệt sức. Dưới ánh trăng non mờ nhạt, River Valley đã hiện ra ngay phía trước, nhưng đôi mắt của HO-OH đang mờ đi và có thể sụp xuống ngay bất cứ lúc nào. Các thớ cơ trên người gần như tê liệt -“Không ổn rồi”- HO-OH thều thào trước khi bản thân bất tỉnh và rơi xuống biển. Một tiếng “Bùm” lớn vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng giữa đêm khuya. Âm thanh của cột nước bắn lên sau cú rơi vừa rồi đã khiến những con pokemon gần đó tỉnh giấc. Vài kẻ tò mò tiến đến gần vùng nước, nơi gây nên sự hỗn loạn vừa nãy, trong khi số còn lại bực bội tiếp tục giấc ngủ vừa bị phá bĩnh của mình.
    “Bên đó”-Một con Marill nói to và chỉ tay về vị trí mà HO-OH rơi xuống, vì ánh sáng từ vầng hào quang của HO-OH nên việc xác định vị trí tương đối dễ dàng. “Một ngôi sao rơi xuống chăng?” , ”Không thể nào”,… Họ bàn tán về vật rơi xuống biển trong khi đi đến vị trí của nó. “Ng… ngài HO-OH” -tất cả hoản hốt-“Tại sao ngài ấy lại rơi xuống đây?”,”Chuyện gì xảy ra thế này”,… “Ngài ấy đang bị thương”-con Marill nói khi nhìn vào phần cánh của HO-OH-“Mọi người mau gọi ngài Nyle, chúng ta cần đưa ngài HO-OH đến chỗ của thần hộ vệ Latias và Latios ngay”. “Tôi sẽ đi báo cho ngài Nyle, mọi người hãy đưa ngài HO-OH vào đất liền”- một con Swanna lên tiếng trước khi bay về phía hòn đảo. Sauk hi những con Pokemon ở đó đưa HO-OH lên mai của vài con Blastoise và Carracosta, chúng bơi nhanh chóng về phía bờ. Trên bờ con Swanna lúc nãy đã đợi sẵn với một con Dragonite. “Ngài Latias và Latios sẽ có mặt ở đây nhanh thôi”-con Dragonite nói trong lúc giúp đưa HO-OH lên bờ. Cùng lúc đó Latias và Latios cũng vừa đến-“Chúng ta phải nhanh thôi, cậu ta bị thương và mất khá nhiều sức đấy”- Latias nói sau khi xem xét qua tình hình của HO-OH-“Được thôi”-Latias đáp lại.
    “Được rồi, cám ơn mọi người đã giúp đỡ, chúng tôi sẽ lo liệu từ đây. Nyle, cậu hãy dẫn mọi người về giúp chúng tôi nhé.”-Latias ra lệnh. Con Dragonite gật đầu-“Vâng ạ”. Đám đông khuất dần, Latias và Latios đỡ lấy mỗi bên cánh của HO-OH và bay lên, họ tiến thẳng đến một cái hồ nhỏ ở phía Bắc của River Valley, xung quanh hồ được che phủ bởi rừng, đó cũng là nơi mà Latias và Latios đang ở. Đặt HO-OH xuống tại mỏm đất giữ hồ, Latias và Latios nhìn nhau ra hiệu, họ cùng nhau sử dụng chiểu thức HEAL PULSE lên HO-OH. Vẫn chưa có dấu hiệu gì về việc HO-OH tỉnh lại, họ sử dụng chiêu thức ấy thêm vài lần nữa, lúc này đôi cánh của HO-OH đang dần có phản ứng trở lại, vầng hào quang cũng đang sáng dần lên.
    “Tạm thời thì cậu ấy sẽ ổn, chỉ cần nghỉ ngơi và lấy lại sức là được, nhưng anh không hiểu ai lại có thể khiến cậu ta trở nên như vậy, ngoài những kẻ từ 800 năm trước và các Legend thì không còn ai cả.”-Latias thở dài. “Những kẻ từ 800 năm trước à… không lẽ”-Latias đáp lại, giọng chứa đầy hoài nghi. “Không thể nào đâu, chẳng phải ngài Arceus đã ph-“. “Là thật đấy” HO-OH, người đã tỉnh lại và vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Latias và Latios thừa nhận-“Cậu tỉnh từ khi nào vậy?” Latias và Latios đồng thanh hỏi. “Cũng chỉ vừa mới đây thôi.”-HO-OH mỉm cười-“Cám ơn đã chữa trị cho tớ nhưng giờ tớ không thể cứ ngồi nghỉ ở đây được, những mầm mống của bóng đêm tàn bạo đã trở lại, phong ấn của tên Dark Gengar trong ngôi đền gần Rakuen đã bị phá vỡ bởi 1 bầy Gengar. Giờ hai người đã biết rồi, chúng ta cần khẩn trương thông báo cho tất cả các Legend về chuyện này”.
    -“Việc này thật bất thường, rõ ràng sau trận chiến năm xưa Uxie, Azelf, Mesprit đã xóa bỏ mọi kí ức của các pokemon theo yêu cầu của ngài Arceus rồi ”- Latias nói.
    -“Chắc hẳn ‘HẮN’ đã làm điều gì đó trước khi bị ngài Arceus phong ấn. Chúng ta phải nhanh chóng báo cho họ biết điều này”
    -“Nhưng cậu chưa khỏe hẳn mà, cứ để việc này cho tớ và Latias”-“Đúng vậy, cậu tạm thời cứ nghỉ ở đây đã”
    -“Sức khỏe của tớ không phải là vấn đề cần quan tâm lúc này, tớ sẽ bay về Rakuen và đi lên phía Bắc, hai cậu hãy đi về phía Tây và thông báo cho họ, chúng ta cần phải bảo vệ những phong ấn trước khi chúng bị phá vỡ.”-HO-OH nói rồi dùng hết sức vụt cánh bay lên, cú đó nhanh đến nỗi cả Latias và Latios đều không kịp phản ứng .
    -“Này, khoan đã… Hừ, đồ cứng đầu”-Latias bực bội nhìn HO-OH bay đi mà không làm được gì. Latios cười khi chứng kiến sự bực dọc của Latias với HO-OH-“Cậu ấy vẫn chẳng thay đổi gì cả”

    Last edited by LanCer; 01-01-2017 at 11:06 AM.

  5. #5
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    17
    Posts
    45
    Rep Power
    9
    4. MỘT GIẤC NGỦ NGẮN
    Spoiler:
    Lĩnh trọn một đòn Scared Fire từ Ho-oh, toàn thân Dark Gengar đang bỏng dữ dội, cảm giác từng cơn đau rát đến từ những vết cháy như đang giết hắn. “Khốn thật, sức mạnh của mình vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Grrr, lần tới ta nhất định sẽ bắt ngươi phải cảm nhận nỗi đau này”-Hắn nghiến răng, việc di chuyển với tình trạng như thế này thật không ổn cho hắn chút nào, nhưng hắn cũng cảm thấy thật may mắn thay khi Ho-oh không đuổi theo, dù cho lúc này hắn đang rất sôi sục được trả đũa lại những gì mình nhận được trong màn chào hỏi ban nãy.
    Màu xanh chủ đạo của biển đã chiếm trọn tầm quan sát của Dark Gengar và bầy Gengar đằng sau. Dù đã đi với nhau được một quãng đường, nhưng chưa bên nào mở lời cả, về phần bọn Gengar, chúng cảm thấy e dè trước một trong những thuộc hạ của đấng tối cao Darkrai, vậy nên chỉ biết giữ khoảng cách và bám theo trong im lặng. Còn Dark Gengar, trong cơn giận và sự đau đớn, dường như chẳng để tâm đến mọi thứ xung quanh, đến những con pokemon vừa giải thoát hắn sau hơn ngần ấy năm bị giam cầm.
    Ngọn Rakuen đã khuất phía xa, bầy Gengar di chuyển theo sát Dark Gengar, dọc lên hướng Bắc, đúng với hướng đi dự định của con Gengar đầu đàn. Bầu trời đã tối sầm lại vì mây đen- Một cơn bão à - Ken, con Gengar đầu đàn nhìn lên trời và thầm nghĩ, nó phá vỡ khoảng cách trước sự ngạc nhiên của những con khác và nhanh chóng di chuyển về phía Dark Gengar. “Tôi nghĩ…”- Nó dừng lại, ngay lúc vừa dứt lời thì Dark Gengar nghiêng đầu, cho nó một ánh nhìn đỏ thẳm đầy sắc lạnh và dường như muốn nuốt trọn mọi thứ. “Tôi… tôi nghĩ ta cần phải nghỉ chân trước khi tiếp tục, sắp có một cơn bão đổ bộ qua đây, vả lại ngài cần được chữa trị về vết bỏng, ngài đồng ý chứ”-Dark Gengar như vừa choàng dậy khỏi một giấc ngủ, bất ngờ trước sự có mặt của một con Gengar-“Ngươi là… ồ, anh chàng đã giải thoát ta ra khỏi cục đá khốn khiếp đât mà.”.Đôi mắt của hắn dịu lại, sự vô định lắng xuống, những gì xảy ra từ khoảnh khắc hắn được giải cứu lại một lần trào ngược lại trong tâm trí, điều đó khiến cho hắn tự đặt ra nhiều câu hỏi về sự xuất hiện của bọn Gengar. Ken cảm thấy phần nào nhẹ nhõm, ít ra Dark Gengar không phải một kẻ đáng sợ như cách nó vẫn tưởng tượng-“Vậy cách đây hơn 20 dặm về phía Tây Bắc có một hòn đảo nhỏ, chúng ta sẽ đến đó nghỉ chân và sơ cứu vết bỏng cho ngài”.Nó chực quay đi nhưng trong chốc lát nhận ra sự hoài nghi trong đôi mắt đang dần nghiêm nghị lên trên khuôn mặt của Dark Gengar. “Có lẽ ta cần phải làm rõ chuyện này.” Ken quay sang phía bầy Gengar, bản thân chúng vẫn còn đang ngơ ngác trước việc làm của nó, ra hiệu, thấy vậy cả bọn liền cuối đầu, chúng hô to “ Xin ngài hãy cùng chúng tôi, đưa đấng tối cao Darkrai trở lại, xin ngài”. Ken mĩm cười-“Đúng vậy, chúng ta là đồng minh, tôi biết mục đích của ngài cũng là vậy, cho nên, làm ơn, hãy giúp chúng tôi” nó quỳ cả người xuống, đó cũng là lần đầu tiên nó phải quỳ xuống mà van xin ai đó. Dark Gengar không nói gì, bản thân hắn suy xét rằng nếu chúng là kẻ thù thì hẳng chúng chẳng cần phải cứu hắn cả, hắn chỉ gật nhẹ đầu, ngay lúc đó cơn mưa cũng bắt đầu rơi, nhận được sự chấp thuận của của Dark Gengar, Ken và cả bầy Gengar cám ơn trong sự vui mừng, niềm hạnh phúc của chúng hòa với tiếng ào ào của cơn mưa, tất cả, đều đến một cách ồ ạt rồi tan vào nhau như những giọt nước rơi xuống biển vậy.
    Gạt sự hạnh phúc qua một bên, chúng nhanh chóng bay đến hòn đảo mà Ken đã nhắc đến vừa nãy. Đó là một hòn đảo nhỏ, cảnh vật xung quanh bao phủ bởi cỏ, xen kẻ vào là thưa thớt những cây Berry, đi theo chỉ dẫn của Ken, chúng tìm thấy một hang động nhỏ, đủ cho cả bọn dừng chân cả đêm nay và ngày mai. Gengar và đa số những loài Pokemon hệ ma khác thường sống về đêm, sự chói chang của ánh sáng mặt trời không phù hợp lắm với chúng, Ho-oh cũng đã biết về việc chúng phá vỡ phong ấn của Arceus để cứu Dark Gengar, điều đó đồng nghĩa rằng đi về căn cứ vào ban ngày là quá nguy hiểm, mặc dù thời gian cũng đang rất gấp rút. Ken suy nghĩ một hồi, không biết bản thân nên làm gì để nhanh chóng báo tin cho hội, rằng bước đầu của kế hoạch đã hoàn thành. Tất cả những con Gengar đã đi vào hang,ngoài hang tiếng mưa, gió vẫn đang gào thét dữ dội. Ken yêu cầu bọn Gengar nhanh chóng lấy những quả Rawst Berry mà chúng chuẩn bị sẵn trong chuyến đi ra, nghiền chúng và đắp vào những vết bỏng của Dark Gengar. Vết bỏng nặng và lan khá rộng, công hiệu của Rawst Berry chỉ làm giảm đi một chút đau rát từ những vết thương và giúp Dark Gengar cầm cự thêm được một khoảng thời gian trước khi mọi chuyện đi quá xa so với những gì hắn dự tính. “Ngài ấy chịu cả một đòn công kích mạnh cộng thêm việc kẻ tấn công là một con Pokemon huyền thoại nữa, vậy mà vẫn còn có thể đứng vững được đến giây phút này quả là khó tin”-con Gengar nói với đồng bọn của mình sau khi thực hiện xong việc chữa trị cho Dark Gengar.
    Ken nghĩ rằng đây là lúc để giải thích cho Dark Gengar về mọi chuyện, nó tiến gần đến chỗ mà tên Dark Gengar đang nghỉ ngơi. “Ngài cảm thấy đỡ hơn rồi chứ?”-“Ta ổn, ngươi không cần phải quan tâm đến ta, ngược lại ta cần hỏi ngươi vài thứ đây”. Nghe vậy, nó ngồi xuống, mắt hơi chùng lại, chờ đợi câu hỏi từ con Pokemon đang ngồi trên không trung trước nó. ”Hãy nói cho ta nghe ta rong ruổi trong cục đá đó được bao lâu rồi?”-“ Theo như những gì được ghi lại thì từ đó đến giờ đã được tám thế kỉ”-“Tám thế kỉ sao? Cũng không phải lâu dài quá nhỉ” hắn thở dài-“Ngoài ta và ngài Darkrai bị phong ấn, những người còn lại thì sao?”-“Họ đều bị phong ấn ngay sau đó bởi các Legend, nhưng theo như những “bậc khai sáng” thì họ cho rằng có một người thoát được, họ cũng không biết đó là ai cả, sau cuộc chiến, kí ức của mọi người đều bị xóa bỏ, và chính người không bị phong ấn ấy đã những ghi chép lại tường tận về cuộc chiền, về đấng tối cao Darkrai, ngài và mọi người vào thời điểm đó”.”Bị xóa bỏ kí ức à? Hẳn là Arceus đã làm gì đó khi cuộc chiến kết thúc. Ta còn một câu hỏi, ngươi có nhắc đến những bậc khai sáng, chúng là ai?”-Dark Gengar vẫn muốn hiểu rõ hơn về người đã thoát khỏi được sự phong ấn, nhưng theo như những gì hắn nghe được thì dù có hỏi thêm thì cũng vô ích.
    Nét mặt của Ken có gì đó biến chuyển, đôi mắt của nó như lóe sáng lên một lúc khi được nghe hỏi về những bậc khai sáng, nó trả lời -“Họ là người đã phát hiện ra di tích được để lại, vì một lí do nào đó chúng chỉ có thể thấy được bởi những Pokemon hệ Ghost hay Dark. Với di sản đó, họ đã mở ra con đường mới cho những pokemon như chúng tôi, và kế hoạch giải cứu ngài và đấng tối cao Darkrai đã manh nha từ khoảng ba thế kỉ trước. Bước đầu của kế hoạch coi như đã hoàn thành, chúng ta sẽ trở về căn cứ và sớm thôi ngài sẽ gặp được họ.”
    Con Dark Gengar lắng nghe tường tận những gì Ken đã nói, hắn nhìn vào Ken và tự hỏi những bậc khai sáng là những kẻ như thế nào, người thoát được khỏi bàn tay của Arceus là ai và nhiều câu hỏi khác nữa. Nhưng lúc này, hắn cảm thấy buồn ngủ - Lạ thật – suy nghĩ của hắn đang chập tắt dần, dù mới thức dậy chưa đầy vài giờ sau một giấc ngủ hơn tám thế kỉ, giờ hắn lại buồn ngủ. Đôi mắt của hắn đang khép lại, nhưng nó lại mở ra một kí ức đã khá xưa cũ rồi, đó là hình ảnh của Darkrai và những đồng môn của hắn, chúng đang đứng trên một mõm đá cao, rồi đột nhiên Darkrai quay lại, như đang nói gì đó nhưng những hình ảnh đó lại chập tắt. ”Chúc ngài ngủ ngon“- Ai đang nói đó? Ta là ai? Xung quanh đây sao chỉ toàn một màu đen thế này? Đây là đâu?-“Đây là…”
    “Chúc ngài ngủ ngon”-Ken nói nhỏ, khi thấy đôi mắt của Dark Gengar đã nhắm chặt lại, nó đứng dậy và bay ra gần cửa hang nơi những con Gengar khác đang ngồi nghỉ mà không biết rằng bản thân nó vừa cắt đứt thứ gì đó xem chừng rất quan trọng đối với Dark Gengar.

  6. #6
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    17
    Posts
    45
    Rep Power
    9
    *Update: Bản đồ trên phần giới thiệu.
    5.TÊN
    Spoiler:
    Dark Gengar choàng tỉnh, bên ngoài trời vẫn mưa dù cho gió đã có phần giảm đi. Những con Gengar khác đang gục ngủ bên vách của cái hang. Hắn nhìn lướt qua tất cả bọn chúng một vòng rồi đứng dậy, lảo đảo bay lên và tiến gần đến cửa hang. Hắn cảm nhận được từng tiếng thở của bầy Gengar, rất khẽ mặc dù tiếng lộp bộp của cơn mưa gần như lấn át hết đi bầu không khí trong hang. “ Trông chúng có vẻ mệt mỏi” hắn nghĩ rồi lẳng lặng di chuyển. Ra đến cửa hang, hắn ngước lên bầu trời, mây đen đang dần tan đi, tiếng mưa cũng bớt nặng dần, điều đó có nghĩa là cơn mưa này sẽ sớm dứt thôi. Ngồi xuống, mặc cho những giọt mưa đang hắt vào bản thân mình, hắn nghĩ về cuộc nói chuyện với con Gengar đầu đàn ban nãy. Ghép nối những gì có được thì mọi thứ đều xuất phát từ kẻ đã ghi chép lại mọi thứ, đó là ai? Một kẻ may mắn trốn thoát được sự Phong ấn từ các Arceus là điều vô tưởng cộng với những gì được ghi chép chỉ dành riêng cho Pokemon ma hoặc bóng tối nữa. “Khoan đã, việc giải thoát cho ai đó ra khỏi phong ấn... vốn không phải là việc mà một con pokemon thường có thể làm được. Bậc khai sáng, rốt cuộc chúng đã làm gì để có thể làm được điều này cơ chứ. ” Càng nghĩ, sự ham muốn được giải đáp những câu hỏi mà bản thân đưa ra càng dâng lên mạnh mẽ, hắn muốn gặp để hiểu rõ hơn tại sao những kẻ đó lại mong muốn đưa ngài Darkrai trở lại.
    “Cậu Gengar đó, tên gì nhỉ? Cậu ta bảo rằng các ghi chép để lại đã mở ra con đường mới cho những con pokemon như cậu ta.”
    -nếu như ta đúng, thì mục tiêu mà cậu và những đồng đội đang hướng tới chỉ mở ra sự tuyệt vọng và nó sẽ nhấn chìm bọn họ xuống tận cùng của sự đau khổ-Hắn nghĩ thầm, mặc dù vẫn mong rằng điều ngược lại sẽ xảy ra, nhưng với những gì thấy được trong lúc trò chuyện thì dự đoán ban nãy của hắn dường như sẽ xảy ra.”Thế thì thật đáng thương”- quay đầu về phía hang, hắn nhìn những gương mặt của từng con Gengar đang say ngủ trong cơn mệt mỏi.
    Mãi mơ hồ với những suy tưởng của mình mà hắn không biết rằng cơn mưa đã dừng lại một cách đột ngột. Cùng lúc đó, cũng đột ngột trong cơ thể hắn, như xuất hiện một dòng điện mạnh chạy xuyên qua từng ngóc ngách, đốt nóng từng thớ cơ lên đến độ không thể nào mà thở nổi, cảm giác này, không phải do những vết bỏng.Đó là dấu hiệu từ một điều gì đó đáng mong chờ, giống như lúc hắn được giải thoát khỏi phong ấn vậy. hắn gục xuống, cố hít lấy một hơi, nhưng cơ thể như đang bị thắt chặt lại, tuy vậy hắn vẫn cười. “Ai đó vừa được ra khỏi chốn ngục tù”- hắn nói trong hơi thở gấp gáp, và đúng vậy, cách đó xa về phía đông, Genji, một trong những kẻ bị phong ấn lại một lần nữa hít thở chung bầu không khí của muôn loài.
    Ken tỉnh lại, mơ màng, nhận thấy không tiếng mưa đã không còn, nó vội vã bật dậy, bay vút ra ngoài, Dark Gengar đã ở đó từ bao giờ.
    -“Ngài vừa mới thức à?”-Ken hỏi
    -“Cũng mới đây thôi”-hắn nói rồi nhìn Ken -“Này, cậu tên gì?”
    Con Gengar hơi bất ngờ nên im lặng một hồi –“Kenta ạ, ngài có thể gọi tôi là Ken”
    -“Được thôi”
    -“Ngài đã khỏe hơn chưa?”
    -“Ta ổn” Hắn hiểu được điều mà Ken đang muốn nói, dù cho bản thân có ổn hay không thì việc cần làm ngay lúc này là đưa hắn về căn cứ của họ, để chữa trị, tất nhiên là để báo cáo về việc Ken được giao –“Nếu cậu muốn khởi hành ngay thì cũng không sao, ngay lúc này đây mọi việc là tùy cậu, ta chỉ mong nhanh chóng được gặp những bậc khai sáng và sớm giải thoát cho ngài Darkrai, ngài đã ở trong đấy quá lâu rồi.”
    -“Vâng ạ”- Ken đáp, còn khoảng gần bốn tiếng nữa là trời sáng, chúng phải nhanh chóng đi lên phía Bắc, ở rìa Đông của lục địa Shinju, căn cứ của chúng. Nếu đi nhanh thì cũng phải mất gần một ngày trời mới đến được, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác, từ đây trở lên đó chỉ toàn là biển, đồng nghĩa với việc chúng phải đi một mạch mà không có chỗ nghỉ ngơi. Thời điểm này cũng đã là cuối thu, nếu đi thẳng lên sẽ gặp trở ngại rất nhiều, những con Pokemon đang di cư sẽ nghĩ sao nếu chúng thấy một bầy Gengar đi giữa ban ngày, hẳn là chúng ta sẽ bị phát hiện.
    -“Ta sẽ chia ra theo từng nhóm, hãy tản ra theo các hướng và đi về căn cứ, càng nhanh càng tốt.”-Con Gengar đầu đàn dõng dạc. Nghe xong, chúng tách nhau ra, lần lượt bay lên phía Bắc.
    Ken đi chung với Dark Gengar và hai con Gengar nữa, chúng đi theo hướng vòng cung từ phía đông của hòn đảo. Nơi chúng đi sẽ là nơi khó phát hiện nhất, Ken chỉ rõ. Ngay phía Đông của hòn đảo là nơi thường xuyên có những cơn lốc lớn, vòng lên nữa thì chúng sẽ gặp lục địa bay Sora, chỉ cần bay sát mặt biển thì chúng có thể tránh được sự quan sát từ bên trên đó. Vả lại thời tiết trên đó không có vẻ gì là phù hợp cho một cuộc canh gác cả. “Nếu vượt qua được Sora thì về cơ bản ta đã được an toàn, chỉ cần nhanh chóng đi về trước khi trời tối thôi”- Ken nói, và hai con Gengar đi cùng gật đầu đồng ý, riêng Dark Gengar thì không chú ý lắm, hắn im lặng bám sát Ken rồi thi thoảng lại vươn mắt để nhìn bốn bể xung quanh. Thời tiết đang lạnh dần lên, những vết bỏng của hắn thì đang nhức nhối trở lại.
    ---
    Mặt trời đã mọc ở phía Đông chân trời bên kia, từng tia sáng khẽ lướt qua đôi cánh bảy sắc của Ho-oh. Mắt dò dẫm, phong thái ung dung thường ngày của Ho-oh không còn, thay vào đó là sự dồn dập trong tiếng đập cánh. Với tốc độ như vậy thì sẽ tới được Sora ngay trưa nay- Ho-oh nghĩ, vậy là tạm ổn- Chỉ cần báo cho Rayquaza biết, với tốc độ của mình, cậu ấy sẽ sớm thông báo và tập hợp hết tất cả mọi Legend lại. Phong ấn của Dark Gengar đã bị phá bỏ, sớm thôi những kẻ khác cũng vậy, nếu điều này xảy ra, bóng đêm sẽ lại bao phủ lấy thế giới một lần nữa.- Viễn cảnh những gì xảy ra trong tương lai càng khiến Ho-oh lo lắng hơn.
    Ở đâu đó xuất hiện một tia sáng, nhắm thẳng vào Ho-oh. Ho-oh lượn vòng để tránh, người dùng whirlwind để tạo nên một quả cầu gió, che phủ lấy bản thân, sau đó gập đôi cánh về phía trước, nén gió lại, ngay lúc vung cánh, một luồng gió mạnh xoáy theo hình cầu tỏa ra xung quanh. Những gợn mây buổi sớm bị xét toạt không thương tiếc, ở bên dưới, vì tác động của gió, mặt biển bị ép thành một gợn dài lõm xuống , những pokemon dưới biển bơi tán loạn, bất ngờ vì sự chấn động này.
    “Thật tuyệt”-Lugia nói và bay từ không trung xuống chỗ của Ho-oh.
    “LUGIA!”- Ho-oh bất ngờ vì kẻ tấn công mình lại là một Legend.
    “Chào”- Lugia nói, đồng thời nở một nụ cười-“Lâu rồi không gặp”
    “Chà…”- Ho-oh dự định đáp lời chào nhưng chợt nhớ ra rằng đây không phải lúc-“ Không có thời gian cho việc đó, cậu biết chứ, phong ấn của Dark Gengar đã bị phá vỡ, ngay lúc này Latias và Latios cũng đang trên đường để thông báo cho mọi người. Chúng ta cũng phải nhanh lên thôi.”
    “Cậu đang tính đi đế Sora đúng không?”- Lugia hỏi.
    “Đúng vậy, cậu sẽ đi cùng chứ?”
    “Được thôi, dù gì việc này cũng khá quan trọng và tớ cũng cần nói chuyện với cậu, dĩ nhiên, mọi người nữa”
    Ho-oh gật đầu, tiếp tục chuyến bay của mình với Lugia.
    “Thế cậu cần nói chuyện gì?”- Ho-oh hỏi.
    “Phong ấn của Genji cũng đã bị phá vỡ, trong cơn bão đêm qua. Phong ấn của hai kẻ này cũng không cách nhau bao xa, vả lại địa điểm thì gần với nơi ở của cậu.Nên tớ nghĩ chúng tự tạo ra cơn bão để giảm đi sự chú ý từ những Pokemon xung quanh cũng như từ cậu.”
    “Tớ vừa dời khỏi Rakuen để đến River Valley thì cơn bão cũng bắt đầu, ngay lúc đó sao?”- Ho-oh đáp lại, giọng điệu như tự trách móc bản thân.
    “Tớ nghĩ vậy, lúc đầu tớ nghĩ đó là một cơn bão bình thường, nhưng khi mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn thì tớ lại thấy có gì đó rất lạ, nên tớ quyết định đi kiểm tra. Thật tệ là khi tìm đến nơi thì bọn chúng đã đi mất, cơn mưa đã xóa hết mọi dấu vết, máu và một vài dấu chân là tất cả những gì còn lại.”
    “Vậy chúng có kẻ giúp đỡ. Có một bầy Gengar đã phá bỏ phong ấn cho Dark Gengar”
    “Phá vỡ, bởi một con Gengar á?”- Lugia chưa từng nghĩ rằng phong ấn của Arceus sẽ bị phá vỡ bới một con Gengar cả. “ Không thể nào, chỉ riêng việc tồn tại của Darkrai và đồng bọn của hắn thôi cũng đã bị xóa bỏ, thì làm thế nào mà chúng biết được?”- Lugia hoảng loạn, gần như không tin nổi điều mà Ho-oh vừa thốt ra.
    “Tớ không biết, nhưng ngay lúc này ta phải ngăn chặn bọn chúng lại trước khi quá trễ. Còn việc chúng biết về những điều cấm kị, hãy để cho Uxie, Azelf, Mesprit giải quyết, tớ tin họ sẽ tìm ra thôi.” Ho-oh nói.
    “Cậu có định sẽ nói cho các Champion không?”
    “Không”- Ho-oh nhìn Lugia-“ Đây chưa phải lúc, nếu tất cả mọi pokemon biết về điều này thì sự thanh bình ngay lúc này sẽ bị sụp đổ mất, tớ không muốn những cố gắng của ngài Arceus và mọi người trong trận chiến đó trở thành một số không tròn trĩnh.”
    Lugia im lặng, không biết nói điều gì hơn bởi lugia nghĩ rằng những điều Ho-oh nói đều đúng. Thế là im lặng, cả hai cứ như vậy mà tiếp tục. Mặt trời đã lên cao hẳn, mọi thứ xung quanh đều được chiếu sáng rực rỡ, biển cả trở nên một tấm gương phản chiếu rộng lớn, nhưng nhìn xuống tấm gương đó, Ho-oh chỉ thấy những bóng đen đang dần bao phủ lấy mình và Lugia.


Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •