Máy bơm nước giếng khoang Lishiba Quạt hút công nghiệp
Bí ẩn nằm trong bóng đêm
Results 1 to 9 of 9
  1. #1
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10

    Bí ẩn nằm trong bóng đêm

    Đây là fic đầu tiên của mình và mình bỏ xó nó được khoảng 3 năm rồi, giờ tự dưng hứng viết lại, có gì thì vẫn mong nhận được sự ủng hộ của mọi người.
    Mọi người có vấn đề muốn thảo luận, góp ý gì thì qua đây nhé: http://poke-mega.org/forum/showthread.php?t=64223
    MYSTERY IN THE DARK
    Nội dung
    Spoiler:
    Darkrai vì tham vọng lật đổ Arcues và thống trị thế giới đã giết chết Cresslia mở đầu cuộc chiến với Arcues nhưng thất bại và bị phong ấn. Hơn 800 năm sau những kẻ dưới trướng của Darkrai chuẩn bị cho kế hoạch hồi sinh hắn và mục đích thống trị thế giới lúc xưa.

    Map
    Spoiler:

    Nhân Vật
    Spoiler:
    Vì trong fic sẽ có nhiều nhân vật là các Pokemon thường(mà pokemon thường thì có nhiều con chứ không phải thường có 1 con như các pokemon Huyền thoại) nên mình sẽ đặt tên cho một vài pokemon có vai trò quan trọng trong fic để dễ phân biệt.
    : Dark Gengar
    : Zobis
    : Genji
    : Nyle

    Spoiler:
    Ken

    Ảnh được lấy từ trang Serebii.net
    Last edited by LanCer; 01-01-2017 at 08:57 AM. Reason: Sửa lại phần giới thiệu.

  2. #2
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    1.SỰ TRỞ LẠI
    Spoiler:
    Năm X001, Thế giới bắt đầu thay đổi, những huyền thoại mới xuất hiện, họ là những kẻ cai trị thế giới dưới trướng của Arceus, người được cho là đã tạo ra thế giới này. Sự xuất hiện đó là một điềm lành hay một điềm báo, không ai biết rõ cho đến hơn 100 năm sau. Tại Medo một trong 9 lục địa lớn của thế giới, Darkrai, vị thần của bóng tối và ác mộng đã giết chết Cresslia, khởi đầu cho một cuộc chiến lớn. Darkrai cùng với đội quân do chính hắn tạo ra với mục đích giết chết Arceus đoạt lấy quyền thống trị thế giới đã thất bại. Medo trở thành nơi phong ấn Darkrai, Arceus tách lục địa này ra và và để nó trôi dạt vào vùng biển đen, nơi mà không một Pokemon nào có thể vượt qua. Những kẻ hầu cận của Darkrai cùng chung số phận, chúng bị phong ấn tại nhiều địa điểm khác nhau. Chiến tranh kết thúc, kỉ nguyên đen tối khép lại, Arceus yêu cầu những linh hồn bảo vệ hồ Uxie, Azelf, Mesprit xóa hết mọi kí ức kinh hoàng trong mỗi pokemon và bảo vệ chúng tại Spirit Lake. Cuộc chiến khiến Arceus kiệt sức, ngài rơi vào một giấc ngủ dài và dường như là vĩnh cửu. Hòa bình lại trở về, mọi thứ vẫn tiếp diễn một cách bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
    Năm X975, Sau hơn tám thế kỉ kể từ khi cuộc chiến nổ ra, Ở đâu đó một viên thiên thạch rơi từ quỹ đạo trái đất xuống gần ngọn núi Rakuen nơi HO-OH đang ngự trị.
    Những làn khói đen và bóng tối kì lạ bắt đầu tỏa ra từ viên đá ấy.Làn khói đi qua 1 phần của khu rừng dưới chân núi, làm chúng héo úa và chết dần.Cùng lúc đó HO-OH xuất hiện trên bầu trời, ngài sử dụng SUNNY DAY để soi sáng lại những nơi có làn khói và bóng tối.Nhưng kết quả không như mong đợi SUNNY DAY không có tác dụng với những thứ ấy.Trong nền trời hồng thắm màu nắng hoàng hôn.Bóng đêm bắt đầu xuất hiện.Những tia sáng hồng của ánh mặt trời vẫn còn đấy .Tiếng xào xạc bên dưới khu rừng, chúng là gì, HO-Oh lướt nhìn , dưới đó , những bóng đen vẫn đang di động.
    ”Một bầy Gengar à, sao chúng lại ở đây nhỉ?”
    Nhận thấy có điều bất ổn HO-OH bay thẳng lên bầu trời, người vẫn đang theo dõi chúng , dưới ánh sáng nhạt nhòa của một chiều buồn tẻ.
    Những kẻ lạ mặt này vẫn chưa có động tĩnh gì, chúng vẫn đang tiến xa hơn trong khu rừng.Bên kia khu rừng là 1 đền thờ cũ, với những tảng đá to, sứt mẻ và những kí tự đặc thù khá khó hiểu, đây cũng là nơi viên thiên thạch ấy va vào. Chúng đang tiến đến gần ngôi đền.
    "Chúng có âm mưu gì đây?" - Suy nghĩ 1 hồi, HO-OH quyết tâm bám theo những bóng đen dưới đó.
    Những con Gengar bước đến gần ngôi đền, cả bầy đang thực hiện 1 nghi thức lạ bên hòn đá, tiếp đó con Gengar lớn đại diện cho cả bầy bước ra, nó cầm trên tay 1 viên đá nhỏ có màu tía.
    Nhẹ nhàng đặt lên viên Thiên thạch ấy,nó ra lệnh Tất cả mau lùi ra xa, ta cần 1 khoảng trống để thực hiện việc này".
    Nó đặt cả hai tay lên hòn đá , ấn mạnh, một vụ chấn động mạnh đã xảy ra, viên đá ấy đang hấp thụ dần bóng tối xung quanh nó, một vỏ bọc đen tối được hình thành.
    Nó đang dần vỡ ra, "Bùm" Một cơn gió mạnh xuất hiện , cuốn tan những mạnh vụn từ cái vỏ ấy và những thứ xung quanh.
    Làn khói đã tan dần chỉ còn lại bên trong đó một bóng đêm thăm thẳm đến rợn người.
    Trên kia, HO-OH của chúng ta vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
    Con Pokemon ấy xuất hiện với đôi mắt đỏ ngầu đầy niềm uất hận và giận dữ.
    Mặc dù rất mờ ảo, nhưng hình ảnh của con Pokemon ấy cũng khiến HO-OH có thể nhận ra, người giật mình:
    " Là tên Dark Gengar. Sao hắn vẫn tồn tại được chứ? Hơn nữa nhìn hắn khác lúc xưa, bây giờ người hắn đã nhuộm màu đen cả đôi mắt cũng đỏ tươi như máu. Nhưng làm cách nào để hắn thoát ra khỏi phong ấn của ngài Arceus."
    Bất chợt con Pokemon dùng Shadow Ball bắn thẳng lên bầu trời.
    Dòng suy nghĩ của HO-OH bi ngắt đoạn, vẫn chưa hiểu được điều đang xảy ra.
    Chiêu shadow ball đang tiến thẳng đến vị trí của HO-Oh, đây là một đòn khá nhanh và lực tấn công khá mạnh. Bị tấn công đột ngột, dù kịp tránh nhưng vẫn chịu sát thương khá lớn từ vụ nổ do chiêu thức ấy gây ra.
    Song con Pokemon ấy nhận ngay một đòn Fire Blast . Không hiệu quả ,hắn đã kịp dùng PROTECT để đỡ đòn này.
    "Đừng khinh thường ta đấy nhé. Ta đã không như xưa nữa, vị thần Arceus của ngươi cũng sẽ có ngày bị bọn ta nhốt như lúc hắn phong ấn bọn ta vậy."
    Trong dáng vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm, HO-OH nói:"Dù mục đích của ngươi có là gì thì bọn ta nhất định cũng sẽ không để cho nó thành hiện thực được."
    Dark gengar cười lớn:"Vậy hãy chờ xem các Legend bị phong ấn n..."
    Chưa nói dứt lời hắn đã nhận đòn Scared fire của HO-OH, không kịp sử dụng Protect để bảo vệ, toàn thân hắn bị đốt cháy mạnh. Có vẻ như sức mạnh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, hắn gần như gục ngã trong đám cháy.
    "Lần này ngươi may đấy”- Hắn gắn gượng nói. -"Chúng ta sẽ gặp lại, không lâu đâu.” Cùng với nụ cười quái gở của mình, hắn và bầy Gengar đã đi sâu vào trong bóng đêm của khu rừng.
    Last edited by LanCer; 28-07-2016 at 01:13 PM.

  3. #3
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    Update: Sửa lại chap 1.
    2.CƠN BÃO

    Spoiler:


    Chiêu thức Roost không quá hiệu quả, đôi cánh của HO-OH vẫn đau từ lúc nhận phải sát thương từ Shadow Ball của con Dark gengar đó. Màn đêm đang xâm chiếm và nuốt chửng không gian từng chút một, những tia sáng yếu ớt chập tắt dần, nhanh chóng bay về ngọn núi của mình.
    "Lúc này quan trọng nhất là báo tin cho mọi người”- HO-OH thầm nghĩ-“Nhưng với đôi cánh đang còn bị thương như vậy mình sẽ không thể bay quá lâu được”.
    Trời đã tối hoàn toàn, theo sau đó là những đám mây đen lũ lượt kéo nhau giăng kín khắp cả bầu trời, gió mạnh thổi từng đợt.
    Ở một đảo nhỏ cách Rakuen về phía đông 700m, hàng trăm con Misdreavus, Mismagius và Banette đang dùng chiêu thức Rain Dance để tạo ra một trận mưa lớn mà theo Zobis, con Sableye đứng đầu, nói là “ Một cơn bão giả là cách nghiêm túc nhất để chơi đùa và làm việc”. Zobis nhìn lên những cuộn mây đen, hào hứng “ Giỏi lắm mọi người, ngài Genji hẳn phải tự hào lắm, hãy tiếp tục đi nào, bản giao hưởng của mưa chỉ mới bắt đầu thôi.” vừa nghe dứt câu, những cấp dưới nhỏ bé của hắn lại gồng mình lên cho đợt Rain Dance tiếp theo.

    “Hi vọng sẽ không có bão sấm”-HO-OH thầm cầu nguyện. Dang đôi cánh và tận dụng những cơn gió, người bay lên cao, đôi cánh đập nhẹ nhàng vào cơn mưa đang lớn dần. Vầng hào quang nhạt nhòa từ thân HO-OH đang mờ đi rõ rệt trong cơn bão đến bất ngờ này.

    Dưới lòng biển, một Legend nữa xuất hiện. “Quả là một cơn bão kì lạ” Lugia nói khi đang cố gắng bơi lên trên mặt nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, mọi thứ trước mắt Lugia đều trắng xóa một màu. “Cơn bão này… sẽ mang đến điều gì đây? Thật đáng để mong chờ”. Sau khi nói xong Lugia tung cánh bay vào không trung.

    Cơn bão vẫn không có dấu hiệu yếu đi, nhưng bản thân HO-OH đang dần kiệt sức. Chỉ còn một quãng đường ngắn là đến River Valley một quần đảo nhỏ nơi Latias và Latios đang ở. Hít thở mạnh, HO-OH dùng tiếp một lần Roost và cố gắng bay nhanh hết mức có thể.

    “Đúng vậy, làm tốt lắm, giờ đến lúc chiêm ngưỡng thành quả của chúng ta rồi”-viên hồng ngọc trước ngực của Zobis đang phản ứng dữ dội, thứ ánh sáng mạnh mẽ của nó cắt xén từng mảng tối xung quanh đảo, mọi thứ trông thật rõ rệt. Những đầy tớ nhỏ bé của nó dừng lại, mưa đã tạnh, mây đen cũng không còn. Vòm trời lúc bấy giờ chỉ còn là một khoảng trống hiu quạnh.
    Dưới đó, Zobis đang đi đến gần một đầu cột trụ, thứ nhô ra khi cơn bão rửa trôi mọi thứ trong khoảng đất trống đó. “Tìm thấy rồi”-Zobis hô lên, những kẻ khác lao nhao hoan hô vì cuối cùng công sức cũng được đền đáp. Sự hỗn loạn, tiếng cười rít inh tai khiến cho những con pokemon xung quanh đảo chạy toán loạn. “Hãy im lặng nào, những đầy tớ trung thành đầy yêu kiều của ngài Genji” Zobis nói trong lúc hắn dùng tay để đào cái cột trụ lên. “Xong rồi”-hắn cầm thứ đó lên-“Thứ đó… đang rỉ máu” những con Banette và Mismagius nói, sự sợ sệt hiện rõ trên mặt bọn chúng. “Hởi những đầy tớ của ngài Genjin, đừng lo gì cả, đến lúc cho con quái vật khát máu ra khỏi thế giới ngầm rồi” Zobis hô lên, ấn mạnh vào viên ngọc trên đầu trụ, một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn phăng cả bầy Misdreavus, Mismagius và Banette ra xa, từng giọt máu cả đỏ, cả đen rơi lộp bộp từ thanh trụ bắt đầu nuốt chửng lấy chân của Zobis, trụ vỡ ra thành từng mảnh, khói đen xuất hiện từ đó tỏa ra sau cuộn lại thành một hình cầu và nuốt chửng lấy Zobis. "Ngài ấy sắp hồi sinh" chúng vui mừng nói. Zobis vẫn ở đó, người của hắn kêu răn rắc. Khói đen đã nuốt chửng hắn hoàn toàn, thân thể hắn giờ chuyển sang một màu vàng chói sáng, đôi mắt ánh lên sự điên loạn và tàn ác. Hắn hít một hơi thật sau-"Vậy ra đây là cách mà ta từng thở"-hắn vừa nói vừa cười, một nụ cười chứa đầy dã tâm.

    Last edited by LanCer; 01-01-2017 at 11:06 AM.

  4. #4
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    3.RIVER VALLEY

    Spoiler:
    Cơn bão đã qua đi một hồi lâu, HO-OH vẫn gắng gượng bay, mặc dù ngay lúc này cơ thể đang nặng trĩu đi vì kiệt sức. Dưới ánh trăng non mờ nhạt, River Valley đã hiện ra ngay phía trước, nhưng đôi mắt của HO-OH đang mờ đi và có thể sụp xuống ngay bất cứ lúc nào. Các thớ cơ trên người gần như tê liệt -“Không ổn rồi”- HO-OH thều thào trước khi bản thân bất tỉnh và rơi xuống biển. Một tiếng “Bùm” lớn vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng giữa đêm khuya. Âm thanh của cột nước bắn lên sau cú rơi vừa rồi đã khiến những con pokemon gần đó tỉnh giấc. Vài kẻ tò mò tiến đến gần vùng nước, nơi gây nên sự hỗn loạn vừa nãy, trong khi số còn lại bực bội tiếp tục giấc ngủ vừa bị phá bĩnh của mình.
    “Bên đó”-Một con Marill nói to và chỉ tay về vị trí mà HO-OH rơi xuống, vì ánh sáng từ vầng hào quang của HO-OH nên việc xác định vị trí tương đối dễ dàng. “Một ngôi sao rơi xuống chăng?” , ”Không thể nào”,… Họ bàn tán về vật rơi xuống biển trong khi đi đến vị trí của nó. “Ng… ngài HO-OH” -tất cả hoản hốt-“Tại sao ngài ấy lại rơi xuống đây?”,”Chuyện gì xảy ra thế này”,… “Ngài ấy đang bị thương”-con Marill nói khi nhìn vào phần cánh của HO-OH-“Mọi người mau gọi ngài Nyle, chúng ta cần đưa ngài HO-OH đến chỗ của thần hộ vệ Latias và Latios ngay”. “Tôi sẽ đi báo cho ngài Nyle, mọi người hãy đưa ngài HO-OH vào đất liền”- một con Swanna lên tiếng trước khi bay về phía hòn đảo. Sauk hi những con Pokemon ở đó đưa HO-OH lên mai của vài con Blastoise và Carracosta, chúng bơi nhanh chóng về phía bờ. Trên bờ con Swanna lúc nãy đã đợi sẵn với một con Dragonite. “Ngài Latias và Latios sẽ có mặt ở đây nhanh thôi”-con Dragonite nói trong lúc giúp đưa HO-OH lên bờ. Cùng lúc đó Latias và Latios cũng vừa đến-“Chúng ta phải nhanh thôi, cậu ta bị thương và mất khá nhiều sức đấy”- Latias nói sau khi xem xét qua tình hình của HO-OH-“Được thôi”-Latias đáp lại.
    “Được rồi, cám ơn mọi người đã giúp đỡ, chúng tôi sẽ lo liệu từ đây. Nyle, cậu hãy dẫn mọi người về giúp chúng tôi nhé.”-Latias ra lệnh. Con Dragonite gật đầu-“Vâng ạ”. Đám đông khuất dần, Latias và Latios đỡ lấy mỗi bên cánh của HO-OH và bay lên, họ tiến thẳng đến một cái hồ nhỏ ở phía Bắc của River Valley, xung quanh hồ được che phủ bởi rừng, đó cũng là nơi mà Latias và Latios đang ở. Đặt HO-OH xuống tại mỏm đất giữ hồ, Latias và Latios nhìn nhau ra hiệu, họ cùng nhau sử dụng chiểu thức HEAL PULSE lên HO-OH. Vẫn chưa có dấu hiệu gì về việc HO-OH tỉnh lại, họ sử dụng chiêu thức ấy thêm vài lần nữa, lúc này đôi cánh của HO-OH đang dần có phản ứng trở lại, vầng hào quang cũng đang sáng dần lên.
    “Tạm thời thì cậu ấy sẽ ổn, chỉ cần nghỉ ngơi và lấy lại sức là được, nhưng anh không hiểu ai lại có thể khiến cậu ta trở nên như vậy, ngoài những kẻ từ 800 năm trước và các Legend thì không còn ai cả.”-Latias thở dài. “Những kẻ từ 800 năm trước à… không lẽ”-Latias đáp lại, giọng chứa đầy hoài nghi. “Không thể nào đâu, chẳng phải ngài Arceus đã ph-“. “Là thật đấy” HO-OH, người đã tỉnh lại và vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Latias và Latios thừa nhận-“Cậu tỉnh từ khi nào vậy?” Latias và Latios đồng thanh hỏi. “Cũng chỉ vừa mới đây thôi.”-HO-OH mỉm cười-“Cám ơn đã chữa trị cho tớ nhưng giờ tớ không thể cứ ngồi nghỉ ở đây được, những mầm mống của bóng đêm tàn bạo đã trở lại, phong ấn của tên Dark Gengar trong ngôi đền gần Rakuen đã bị phá vỡ bởi 1 bầy Gengar. Giờ hai người đã biết rồi, chúng ta cần khẩn trương thông báo cho tất cả các Legend về chuyện này”.
    -“Việc này thật bất thường, rõ ràng sau trận chiến năm xưa Uxie, Azelf, Mesprit đã xóa bỏ mọi kí ức của các pokemon theo yêu cầu của ngài Arceus rồi ”- Latias nói.
    -“Chắc hẳn ‘HẮN’ đã làm điều gì đó trước khi bị ngài Arceus phong ấn. Chúng ta phải nhanh chóng báo cho họ biết điều này”
    -“Nhưng cậu chưa khỏe hẳn mà, cứ để việc này cho tớ và Latias”-“Đúng vậy, cậu tạm thời cứ nghỉ ở đây đã”
    -“Sức khỏe của tớ không phải là vấn đề cần quan tâm lúc này, tớ sẽ bay về Rakuen và đi lên phía Bắc, hai cậu hãy đi về phía Tây và thông báo cho họ, chúng ta cần phải bảo vệ những phong ấn trước khi chúng bị phá vỡ.”-HO-OH nói rồi dùng hết sức vụt cánh bay lên, cú đó nhanh đến nỗi cả Latias và Latios đều không kịp phản ứng .
    -“Này, khoan đã… Hừ, đồ cứng đầu”-Latias bực bội nhìn HO-OH bay đi mà không làm được gì. Latios cười khi chứng kiến sự bực dọc của Latias với HO-OH-“Cậu ấy vẫn chẳng thay đổi gì cả”

    Last edited by LanCer; 01-01-2017 at 11:06 AM.

  5. #5
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    4. MỘT GIẤC NGỦ NGẮN
    Spoiler:
    Lĩnh trọn một đòn Scared Fire từ Ho-oh, toàn thân Dark Gengar đang bỏng dữ dội, cảm giác từng cơn đau rát đến từ những vết cháy như đang giết hắn. “Khốn thật, sức mạnh của mình vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Grrr, lần tới ta nhất định sẽ bắt ngươi phải cảm nhận nỗi đau này”-Hắn nghiến răng, việc di chuyển với tình trạng như thế này thật không ổn cho hắn chút nào, nhưng hắn cũng cảm thấy thật may mắn thay khi Ho-oh không đuổi theo, dù cho lúc này hắn đang rất sôi sục được trả đũa lại những gì mình nhận được trong màn chào hỏi ban nãy.
    Màu xanh chủ đạo của biển đã chiếm trọn tầm quan sát của Dark Gengar và bầy Gengar đằng sau. Dù đã đi với nhau được một quãng đường, nhưng chưa bên nào mở lời cả, về phần bọn Gengar, chúng cảm thấy e dè trước một trong những thuộc hạ của đấng tối cao Darkrai, vậy nên chỉ biết giữ khoảng cách và bám theo trong im lặng. Còn Dark Gengar, trong cơn giận và sự đau đớn, dường như chẳng để tâm đến mọi thứ xung quanh, đến những con pokemon vừa giải thoát hắn sau hơn ngần ấy năm bị giam cầm.
    Ngọn Rakuen đã khuất phía xa, bầy Gengar di chuyển theo sát Dark Gengar, dọc lên hướng Bắc, đúng với hướng đi dự định của con Gengar đầu đàn. Bầu trời đã tối sầm lại vì mây đen- Một cơn bão à - Ken, con Gengar đầu đàn nhìn lên trời và thầm nghĩ, nó phá vỡ khoảng cách trước sự ngạc nhiên của những con khác và nhanh chóng di chuyển về phía Dark Gengar. “Tôi nghĩ…”- Nó dừng lại, ngay lúc vừa dứt lời thì Dark Gengar nghiêng đầu, cho nó một ánh nhìn đỏ thẳm đầy sắc lạnh và dường như muốn nuốt trọn mọi thứ. “Tôi… tôi nghĩ ta cần phải nghỉ chân trước khi tiếp tục, sắp có một cơn bão đổ bộ qua đây, vả lại ngài cần được chữa trị về vết bỏng, ngài đồng ý chứ”-Dark Gengar như vừa choàng dậy khỏi một giấc ngủ, bất ngờ trước sự có mặt của một con Gengar-“Ngươi là… ồ, anh chàng đã giải thoát ta ra khỏi cục đá khốn khiếp đât mà.”.Đôi mắt của hắn dịu lại, sự vô định lắng xuống, những gì xảy ra từ khoảnh khắc hắn được giải cứu lại một lần trào ngược lại trong tâm trí, điều đó khiến cho hắn tự đặt ra nhiều câu hỏi về sự xuất hiện của bọn Gengar. Ken cảm thấy phần nào nhẹ nhõm, ít ra Dark Gengar không phải một kẻ đáng sợ như cách nó vẫn tưởng tượng-“Vậy cách đây hơn 20 dặm về phía Tây Bắc có một hòn đảo nhỏ, chúng ta sẽ đến đó nghỉ chân và sơ cứu vết bỏng cho ngài”.Nó chực quay đi nhưng trong chốc lát nhận ra sự hoài nghi trong đôi mắt đang dần nghiêm nghị lên trên khuôn mặt của Dark Gengar. “Có lẽ ta cần phải làm rõ chuyện này.” Ken quay sang phía bầy Gengar, bản thân chúng vẫn còn đang ngơ ngác trước việc làm của nó, ra hiệu, thấy vậy cả bọn liền cuối đầu, chúng hô to “ Xin ngài hãy cùng chúng tôi, đưa đấng tối cao Darkrai trở lại, xin ngài”. Ken mĩm cười-“Đúng vậy, chúng ta là đồng minh, tôi biết mục đích của ngài cũng là vậy, cho nên, làm ơn, hãy giúp chúng tôi” nó quỳ cả người xuống, đó cũng là lần đầu tiên nó phải quỳ xuống mà van xin ai đó. Dark Gengar không nói gì, bản thân hắn suy xét rằng nếu chúng là kẻ thù thì hẳng chúng chẳng cần phải cứu hắn cả, hắn chỉ gật nhẹ đầu, ngay lúc đó cơn mưa cũng bắt đầu rơi, nhận được sự chấp thuận của của Dark Gengar, Ken và cả bầy Gengar cám ơn trong sự vui mừng, niềm hạnh phúc của chúng hòa với tiếng ào ào của cơn mưa, tất cả, đều đến một cách ồ ạt rồi tan vào nhau như những giọt nước rơi xuống biển vậy.
    Gạt sự hạnh phúc qua một bên, chúng nhanh chóng bay đến hòn đảo mà Ken đã nhắc đến vừa nãy. Đó là một hòn đảo nhỏ, cảnh vật xung quanh bao phủ bởi cỏ, xen kẻ vào là thưa thớt những cây Berry, đi theo chỉ dẫn của Ken, chúng tìm thấy một hang động nhỏ, đủ cho cả bọn dừng chân cả đêm nay và ngày mai. Gengar và đa số những loài Pokemon hệ ma khác thường sống về đêm, sự chói chang của ánh sáng mặt trời không phù hợp lắm với chúng, Ho-oh cũng đã biết về việc chúng phá vỡ phong ấn của Arceus để cứu Dark Gengar, điều đó đồng nghĩa rằng đi về căn cứ vào ban ngày là quá nguy hiểm, mặc dù thời gian cũng đang rất gấp rút. Ken suy nghĩ một hồi, không biết bản thân nên làm gì để nhanh chóng báo tin cho hội, rằng bước đầu của kế hoạch đã hoàn thành. Tất cả những con Gengar đã đi vào hang,ngoài hang tiếng mưa, gió vẫn đang gào thét dữ dội. Ken yêu cầu bọn Gengar nhanh chóng lấy những quả Rawst Berry mà chúng chuẩn bị sẵn trong chuyến đi ra, nghiền chúng và đắp vào những vết bỏng của Dark Gengar. Vết bỏng nặng và lan khá rộng, công hiệu của Rawst Berry chỉ làm giảm đi một chút đau rát từ những vết thương và giúp Dark Gengar cầm cự thêm được một khoảng thời gian trước khi mọi chuyện đi quá xa so với những gì hắn dự tính. “Ngài ấy chịu cả một đòn công kích mạnh cộng thêm việc kẻ tấn công là một con Pokemon huyền thoại nữa, vậy mà vẫn còn có thể đứng vững được đến giây phút này quả là khó tin”-con Gengar nói với đồng bọn của mình sau khi thực hiện xong việc chữa trị cho Dark Gengar.
    Ken nghĩ rằng đây là lúc để giải thích cho Dark Gengar về mọi chuyện, nó tiến gần đến chỗ mà tên Dark Gengar đang nghỉ ngơi. “Ngài cảm thấy đỡ hơn rồi chứ?”-“Ta ổn, ngươi không cần phải quan tâm đến ta, ngược lại ta cần hỏi ngươi vài thứ đây”. Nghe vậy, nó ngồi xuống, mắt hơi chùng lại, chờ đợi câu hỏi từ con Pokemon đang ngồi trên không trung trước nó. ”Hãy nói cho ta nghe ta rong ruổi trong cục đá đó được bao lâu rồi?”-“ Theo như những gì được ghi lại thì từ đó đến giờ đã được tám thế kỉ”-“Tám thế kỉ sao? Cũng không phải lâu dài quá nhỉ” hắn thở dài-“Ngoài ta và ngài Darkrai bị phong ấn, những người còn lại thì sao?”-“Họ đều bị phong ấn ngay sau đó bởi các Legend, nhưng theo như những “bậc khai sáng” thì họ cho rằng có một người thoát được, họ cũng không biết đó là ai cả, sau cuộc chiến, kí ức của mọi người đều bị xóa bỏ, và chính người không bị phong ấn ấy đã những ghi chép lại tường tận về cuộc chiền, về đấng tối cao Darkrai, ngài và mọi người vào thời điểm đó”.”Bị xóa bỏ kí ức à? Hẳn là Arceus đã làm gì đó khi cuộc chiến kết thúc. Ta còn một câu hỏi, ngươi có nhắc đến những bậc khai sáng, chúng là ai?”-Dark Gengar vẫn muốn hiểu rõ hơn về người đã thoát khỏi được sự phong ấn, nhưng theo như những gì hắn nghe được thì dù có hỏi thêm thì cũng vô ích.
    Nét mặt của Ken có gì đó biến chuyển, đôi mắt của nó như lóe sáng lên một lúc khi được nghe hỏi về những bậc khai sáng, nó trả lời -“Họ là người đã phát hiện ra di tích được để lại, vì một lí do nào đó chúng chỉ có thể thấy được bởi những Pokemon hệ Ghost hay Dark. Với di sản đó, họ đã mở ra con đường mới cho những pokemon như chúng tôi, và kế hoạch giải cứu ngài và đấng tối cao Darkrai đã manh nha từ khoảng ba thế kỉ trước. Bước đầu của kế hoạch coi như đã hoàn thành, chúng ta sẽ trở về căn cứ và sớm thôi ngài sẽ gặp được họ.”
    Con Dark Gengar lắng nghe tường tận những gì Ken đã nói, hắn nhìn vào Ken và tự hỏi những bậc khai sáng là những kẻ như thế nào, người thoát được khỏi bàn tay của Arceus là ai và nhiều câu hỏi khác nữa. Nhưng lúc này, hắn cảm thấy buồn ngủ - Lạ thật – suy nghĩ của hắn đang chập tắt dần, dù mới thức dậy chưa đầy vài giờ sau một giấc ngủ hơn tám thế kỉ, giờ hắn lại buồn ngủ. Đôi mắt của hắn đang khép lại, nhưng nó lại mở ra một kí ức đã khá xưa cũ rồi, đó là hình ảnh của Darkrai và những đồng môn của hắn, chúng đang đứng trên một mõm đá cao, rồi đột nhiên Darkrai quay lại, như đang nói gì đó nhưng những hình ảnh đó lại chập tắt. ”Chúc ngài ngủ ngon“- Ai đang nói đó? Ta là ai? Xung quanh đây sao chỉ toàn một màu đen thế này? Đây là đâu?-“Đây là…”
    “Chúc ngài ngủ ngon”-Ken nói nhỏ, khi thấy đôi mắt của Dark Gengar đã nhắm chặt lại, nó đứng dậy và bay ra gần cửa hang nơi những con Gengar khác đang ngồi nghỉ mà không biết rằng bản thân nó vừa cắt đứt thứ gì đó xem chừng rất quan trọng đối với Dark Gengar.

  6. #6
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    *Update: Bản đồ trên phần giới thiệu.
    5.TÊN

    Spoiler:
    Dark Gengar choàng tỉnh, bên ngoài trời vẫn mưa dù cho gió đã có phần giảm đi. Những con Gengar khác đang gục ngủ bên vách của cái hang. Hắn nhìn lướt qua tất cả bọn chúng một vòng rồi đứng dậy, lảo đảo bay lên và tiến gần đến cửa hang. Hắn cảm nhận được từng tiếng thở của bầy Gengar, rất khẽ mặc dù tiếng lộp bộp của cơn mưa gần như lấn át hết đi bầu không khí trong hang. “ Trông chúng có vẻ mệt mỏi” hắn nghĩ rồi lẳng lặng di chuyển. Ra đến cửa hang, hắn ngước lên bầu trời, mây đen đang dần tan đi, tiếng mưa cũng bớt nặng dần, điều đó có nghĩa là cơn mưa này sẽ sớm dứt thôi. Ngồi xuống, mặc cho những giọt mưa đang hắt vào bản thân mình, hắn nghĩ về cuộc nói chuyện với con Gengar đầu đàn ban nãy. Ghép nối những gì có được thì mọi thứ đều xuất phát từ kẻ đã ghi chép lại mọi thứ, đó là ai? Một kẻ may mắn trốn thoát được sự Phong ấn từ các Arceus là điều vô tưởng cộng với những gì được ghi chép chỉ dành riêng cho Pokemon ma hoặc bóng tối nữa. “Khoan đã, việc giải thoát cho ai đó ra khỏi phong ấn... vốn không phải là việc mà một con pokemon thường có thể làm được. Bậc khai sáng, rốt cuộc chúng đã làm gì để có thể làm được điều này cơ chứ. ” Càng nghĩ, sự ham muốn được giải đáp những câu hỏi mà bản thân đưa ra càng dâng lên mạnh mẽ, hắn muốn gặp để hiểu rõ hơn tại sao những kẻ đó lại mong muốn đưa ngài Darkrai trở lại.
    “Cậu Gengar đó, tên gì nhỉ? Cậu ta bảo rằng các ghi chép để lại đã mở ra con đường mới cho những con pokemon như cậu ta.”
    -nếu như ta đúng, thì mục tiêu mà cậu và những đồng đội đang hướng tới chỉ mở ra sự tuyệt vọng và nó sẽ nhấn chìm bọn họ xuống tận cùng của sự đau khổ-Hắn nghĩ thầm, mặc dù vẫn mong rằng điều ngược lại sẽ xảy ra, nhưng với những gì thấy được trong lúc trò chuyện thì dự đoán ban nãy của hắn dường như sẽ xảy ra.”Thế thì thật đáng thương”- quay đầu về phía hang, hắn nhìn những gương mặt của từng con Gengar đang say ngủ trong cơn mệt mỏi.
    Mãi mơ hồ với những suy tưởng của mình mà hắn không biết rằng cơn mưa đã dừng lại một cách đột ngột. Cùng lúc đó, cũng đột ngột trong cơ thể hắn, như xuất hiện một dòng điện mạnh chạy xuyên qua từng ngóc ngách, đốt nóng từng thớ cơ lên đến độ không thể nào mà thở nổi, cảm giác này, không phải do những vết bỏng.Đó là dấu hiệu từ một điều gì đó đáng mong chờ, giống như lúc hắn được giải thoát khỏi phong ấn vậy. hắn gục xuống, cố hít lấy một hơi, nhưng cơ thể như đang bị thắt chặt lại, tuy vậy hắn vẫn cười. “Ai đó vừa được ra khỏi chốn ngục tù”- hắn nói trong hơi thở gấp gáp, và đúng vậy, cách đó xa về phía đông, Genji, một trong những kẻ bị phong ấn lại một lần nữa hít thở chung bầu không khí của muôn loài.
    Ken tỉnh lại, mơ màng, nhận thấy không tiếng mưa đã không còn, nó vội vã bật dậy, bay vút ra ngoài, Dark Gengar đã ở đó từ bao giờ.
    -“Ngài vừa mới thức à?”-Ken hỏi
    -“Cũng mới đây thôi”-hắn nói rồi nhìn Ken -“Này, cậu tên gì?”
    Con Gengar hơi bất ngờ nên im lặng một hồi –“Kenta ạ, ngài có thể gọi tôi là Ken”
    -“Được thôi”
    -“Ngài đã khỏe hơn chưa?”
    -“Ta ổn” Hắn hiểu được điều mà Ken đang muốn nói, dù cho bản thân có ổn hay không thì việc cần làm ngay lúc này là đưa hắn về căn cứ của họ, để chữa trị, tất nhiên là để báo cáo về việc Ken được giao –“Nếu cậu muốn khởi hành ngay thì cũng không sao, ngay lúc này đây mọi việc là tùy cậu, ta chỉ mong nhanh chóng được gặp những bậc khai sáng và sớm giải thoát cho ngài Darkrai, ngài đã ở trong đấy quá lâu rồi.”
    -“Vâng ạ”- Ken đáp, còn khoảng gần bốn tiếng nữa là trời sáng, chúng phải nhanh chóng đi lên phía Bắc, ở rìa Đông của lục địa Shinju, căn cứ của chúng. Nếu đi nhanh thì cũng phải mất gần một ngày trời mới đến được, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác, từ đây trở lên đó chỉ toàn là biển, đồng nghĩa với việc chúng phải đi một mạch mà không có chỗ nghỉ ngơi. Thời điểm này cũng đã là cuối thu, nếu đi thẳng lên sẽ gặp trở ngại rất nhiều, những con Pokemon đang di cư sẽ nghĩ sao nếu chúng thấy một bầy Gengar đi giữa ban ngày, hẳn là chúng ta sẽ bị phát hiện.
    -“Ta sẽ chia ra theo từng nhóm, hãy tản ra theo các hướng và đi về căn cứ, càng nhanh càng tốt.”-Con Gengar đầu đàn dõng dạc. Nghe xong, chúng tách nhau ra, lần lượt bay lên phía Bắc.
    Ken đi chung với Dark Gengar và hai con Gengar nữa, chúng đi theo hướng vòng cung từ phía đông của hòn đảo. Nơi chúng đi sẽ là nơi khó phát hiện nhất, Ken chỉ rõ. Ngay phía Đông của hòn đảo là nơi thường xuyên có những cơn lốc lớn, vòng lên nữa thì chúng sẽ gặp lục địa bay Sora, chỉ cần bay sát mặt biển thì chúng có thể tránh được sự quan sát từ bên trên đó. Vả lại thời tiết trên đó không có vẻ gì là phù hợp cho một cuộc canh gác cả. “Nếu vượt qua được Sora thì về cơ bản ta đã được an toàn, chỉ cần nhanh chóng đi về trước khi trời tối thôi”- Ken nói, và hai con Gengar đi cùng gật đầu đồng ý, riêng Dark Gengar thì không chú ý lắm, hắn im lặng bám sát Ken rồi thi thoảng lại vươn mắt để nhìn bốn bể xung quanh. Thời tiết đang lạnh dần lên, những vết bỏng của hắn thì đang nhức nhối trở lại.
    ---
    Mặt trời đã mọc ở phía Đông chân trời bên kia, từng tia sáng khẽ lướt qua đôi cánh bảy sắc của Ho-oh. Mắt dò dẫm, phong thái ung dung thường ngày của Ho-oh không còn, thay vào đó là sự dồn dập trong tiếng đập cánh. Với tốc độ như vậy thì sẽ tới được Sora ngay trưa nay- Ho-oh nghĩ, vậy là tạm ổn- Chỉ cần báo cho Rayquaza biết, với tốc độ của mình, cậu ấy sẽ sớm thông báo và tập hợp hết tất cả mọi Legend lại. Phong ấn của Dark Gengar đã bị phá bỏ, sớm thôi những kẻ khác cũng vậy, nếu điều này xảy ra, bóng đêm sẽ lại bao phủ lấy thế giới một lần nữa.- Viễn cảnh những gì xảy ra trong tương lai càng khiến Ho-oh lo lắng hơn.
    Ở đâu đó xuất hiện một tia sáng, nhắm thẳng vào Ho-oh. Ho-oh lượn vòng để tránh, người dùng whirlwind để tạo nên một quả cầu gió, che phủ lấy bản thân, sau đó gập đôi cánh về phía trước, nén gió lại, ngay lúc vung cánh, một luồng gió mạnh xoáy theo hình cầu tỏa ra xung quanh. Những gợn mây buổi sớm bị xét toạt không thương tiếc, ở bên dưới, vì tác động của gió, mặt biển bị ép thành một gợn dài lõm xuống , những pokemon dưới biển bơi tán loạn, bất ngờ vì sự chấn động này.
    “Thật tuyệt”-Lugia nói và bay từ không trung xuống chỗ của Ho-oh.
    “LUGIA!”- Ho-oh bất ngờ vì kẻ tấn công mình lại là một Legend.
    “Chào”- Lugia nói, đồng thời nở một nụ cười-“Lâu rồi không gặp”
    “Chà…”- Ho-oh dự định đáp lời chào nhưng chợt nhớ ra rằng đây không phải lúc-“ Không có thời gian cho việc đó, cậu biết chứ, phong ấn của Dark Gengar đã bị phá vỡ, ngay lúc này Latias và Latios cũng đang trên đường để thông báo cho mọi người. Chúng ta cũng phải nhanh lên thôi.”
    “Cậu đang tính đi đế Sora đúng không?”- Lugia hỏi.
    “Đúng vậy, cậu sẽ đi cùng chứ?”
    “Được thôi, dù gì việc này cũng khá quan trọng và tớ cũng cần nói chuyện với cậu, dĩ nhiên, mọi người nữa”
    Ho-oh gật đầu, tiếp tục chuyến bay của mình với Lugia.
    “Thế cậu cần nói chuyện gì?”- Ho-oh hỏi.
    “Phong ấn của Genji cũng đã bị phá vỡ, trong cơn bão đêm qua. Phong ấn của hai kẻ này cũng không cách nhau bao xa, vả lại địa điểm thì gần với nơi ở của cậu.Nên tớ nghĩ chúng tự tạo ra cơn bão để giảm đi sự chú ý từ những Pokemon xung quanh cũng như từ cậu.”
    “Tớ vừa dời khỏi Rakuen để đến River Valley thì cơn bão cũng bắt đầu, ngay lúc đó sao?”- Ho-oh đáp lại, giọng điệu như tự trách móc bản thân.
    “Tớ nghĩ vậy, lúc đầu tớ nghĩ đó là một cơn bão bình thường, nhưng khi mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn thì tớ lại thấy có gì đó rất lạ, nên tớ quyết định đi kiểm tra. Thật tệ là khi tìm đến nơi thì bọn chúng đã đi mất, cơn mưa đã xóa hết mọi dấu vết, máu và một vài dấu chân là tất cả những gì còn lại.”
    “Vậy chúng có kẻ giúp đỡ. Có một bầy Gengar đã phá bỏ phong ấn cho Dark Gengar”
    “Phá vỡ, bởi một con Gengar á?”- Lugia chưa từng nghĩ rằng phong ấn của Arceus sẽ bị phá vỡ bới một con Gengar cả. “ Không thể nào, chỉ riêng việc tồn tại của Darkrai và đồng bọn của hắn thôi cũng đã bị xóa bỏ, thì làm thế nào mà chúng biết được?”- Lugia hoảng loạn, gần như không tin nổi điều mà Ho-oh vừa thốt ra.
    “Tớ không biết, nhưng ngay lúc này ta phải ngăn chặn bọn chúng lại trước khi quá trễ. Còn việc chúng biết về những điều cấm kị, hãy để cho Uxie, Azelf, Mesprit giải quyết, tớ tin họ sẽ tìm ra thôi.” Ho-oh nói.
    “Cậu có định sẽ nói cho các Champion không?”
    “Không”- Ho-oh nhìn Lugia-“ Đây chưa phải lúc, nếu tất cả mọi pokemon biết về điều này thì sự thanh bình ngay lúc này sẽ bị sụp đổ mất, tớ không muốn những cố gắng của ngài Arceus và mọi người trong trận chiến đó trở thành một số không tròn trĩnh.”
    Lugia im lặng, không biết nói điều gì hơn bởi lugia nghĩ rằng những điều Ho-oh nói đều đúng. Thế là im lặng, cả hai cứ như vậy mà tiếp tục. Mặt trời đã lên cao hẳn, mọi thứ xung quanh đều được chiếu sáng rực rỡ, biển cả trở nên một tấm gương phản chiếu rộng lớn, nhưng nhìn xuống tấm gương đó, Ho-oh chỉ thấy những bóng đen đang dần bao phủ lấy mình và Lugia.

    Last edited by LanCer; 22-03-2017 at 11:17 PM.

  7. #7
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    6.BẦY QUẠ

    Spoiler:

    Mặt trời đang lặn, những rặng Berry lặng thinh, sương mù giăng dày cả mọi phía, trông chừng như đang nuốt chửng lấy mọi thứ. Những tia nắng yếu ớt cuối ngày cố gắng bấu víu lấy từng chút một trên cái mặt biển xanh thẫm xen lẫn hồng tím. Bước chân của buổi đêm đang đến gần, cũng như bước đi của lớp sương mù. Mọi sự sống ở nơi này tưởng chừng như đang chìm dần vào một giấc ngủ đông trong cái lạnh đầy khắc nghiệt thì ở rìa Đông của Shinju - Castle of Stella - bỗng chốc ánh lên những luồn sáng nhàn nhạt, kèm theo đó là tiếng chuông ngân lên, đúng sáu hồi. Những cái lỗ nhỏ trên mặt lớp đá dựng đứng của ngọn núi được xây dựng như một lâu đài tỏa ánh vàng lửa vàng rực. Nơi này chính là một thành phố ẩn sâu bên trong lòng núi và đất. Ngôi nhà của những pokemon mang hệ ghost, được biết đến với tên gọi Castle of Stella.
    Chuyến đi của nhóm do Ken dẫn đầu khá suôn sẻ, chúng về đích sớm nhất. Tiếng thở gấp của Dark Gengar vẫn chưa dứt, hắn nhăn nhó, đôi mắt lờ đờ đi vì kiệt sức, Ken đã đúng khi quyết định tăng tốc vào phút chót. Ngay khi đặt chân lên đất liền, nó đi nhanh qua con những con Pokemon gác cổng, gật nhẹ chào, khi những con Hauter kính cẩn: “Chào cậu Kenta”.
    Sự vội vả của nó khiến bọn chúng bất ngờ nhưng con Gengar với thân hình đen ửng đỏ lên vì bỏng và đôi mắt màu máu mới khiến chúng chú ý, chúng chưa từng thấy pokemon nào xung quanh đây mà như vậy cả, kể cả đó là một Shiny thì màu sắc của đôi mắt và làn da vẫn nhạt hơn nhiều.
    “Zobar đang ở cạnh quý cô Sagami nếu cậu cần gì đó để giúp anh bạn tội nghiệp với thân thể đầy những vết cháy và mùi khét đấy.”- một con Haunter cất lời.
    “Cảm ơn nhé anh bạn.”- Ken trả lời, kèm đó là một nụ cười nhẹ và ngay sau đó thì cậu cùng hai con Gengar đỡ lấy Dark Gengar đang lảo đảo và đi thẳng vào bên trong lâu đài.
    “Người đứng đầu họ Gengar hẳn là rất nhiệt huyết nhỉ?” – con Honchkrow mang bộ lông vũ màu hồng nói với giọng sắc lạnh– “Các ngươi có nghĩ thế không?”
    “Ng..ngài Eito”- những con Haunter lung túng nói, chúng bối rối với sự xuất hiện của bầy quạ. Quả là một chuyến viếng thăm bất ngờ.
    “Hiện ngài Isao đang…”
    “Ta biết, nhưng chẳng phải các ngươi cũng nên thể hiện chút lòng hiếu khách bằng cách mời chúng ta vào trong hay sao?”- Con Honchkrow cắt ngang
    “Lũ hạ cấp các ngươi không nghe thấy gì à? Còn không mau m…”
    “Vâng… vâng ạ, mời ngài theo lối này”- Những con Haunter lên tiếng, sự run sợ khiến chúng mất đi bình tĩnh.
    Con Murkrow không hài lòng tí nào vì lời nói của mình bị cắt đứt giữa chừng như vậy, bản thân cảm thấy không được tôn trọng, mặt nó đỏ bừng lên vì giận, nó dương mắt nhìn thẳng vào những kẻ vừa cản trở mình.
    “Linda!”- Con Honchkrow cất tiếng, sự lạnh lùng trong giọng nói vẫn không thay đổi. Hắn quay về phía con Haunter đang chờ sẵn gần cánh cổng bằng đá-“Phiền cậu”.
    Cả bầy những con Honchkrow và Murkrow lần lượt bay theo con quạ màu hồng. Con Haunter dẫn chúng đến một ngã rẽ bốn hướng. Nó chỉ về phía trước.
    “Ngài hãy đi theo hướng này, có một căn phòng ở cuối dãy, mọi người tạm hãy nghỉ ngơi tại đó, tôi sẽ đi báo với ngài Isao. Cảm phiền ạ.”-Nói xong nó lập tức bay đi. Nhìn bóng dáng của con Haunter khuất bóng tối, Eito ra hiệu cho bầy quạ đi về phía trước như lời nói của con Haunter ban nãy. Những ngọn đuốc bập bênh tỏa sáng xung quanh hai bờ tường, qua cái ánh sáng nhợt vàng ấy Eito có thể nhìn thấy sự bất mãn trên khuôn mặt của cô con gái nhỏ.
    “Con giận ta sao Linda?”
    Con murkrow không trả lời, nó cố bay nhanh hơn để tránh câu hỏi từ ông bố của mình. Nếu ban nãy ông ta không ngăn cô lại thì cô đã cho cái bọn Haunter ấy một đòn Dark Pulse rồi.
    “Bố khiến con bẽ mặt.”- Không chịu được những câu hỏi dồn dập từ bố mình, nó nổi cáu đáp-“Lại còn trước mặt cái lũ thấp hèn đó nữa”
    “Thấp hèn à? Có vẻ con gái của ta cần được dạy dỗ lại rồi.”
    “Tại sao chứ? Tại sao bố lại bênh vực bọn hạ cấp đó? Bố không thương con gì cả?”
    “Bởi vì những kẻ đó không đáng để cho con gái của phải ta quan tâm. Chẳng phải ta đã nói về vấn đề này nhiều lần rồi sao.”
    Giọng điệu của hắn vẫn vậy, cứ đều đều và lạnh như cắt, nhưng con Murkrow biết rằng mình nên dừng sự mè nheo lại, nếu không nó sẽ khiến cho bố mình giận mất và nó không muốn chứng kiến những điều kinh khủng xảy ra khi ông giận tí nào.
    “Vâng ạ, con xin lỗi.”-Nó lí nhí, sự ấm ức vẫn lưu lại trên khuôn mặt.
    ----------------
    Bên trong Castle of Stella được chia ra làm ba khu vực : Rìa ngoài, Trung tâm và Cung điện. Cung điện là nơi mà Sagami và Zobar đang ở, chúng cần đến đó càng nhanh càng tốt khi Ken nhận thấy hơi thở dốc và càng lúc càng nặng nhọc của Dark Gengar sau bờ vai của mình.
    “Hai cậu hãy ra cổng ở rìa ngoài, chờ những người khác quay về và đi nghỉ ngơi trước khi có thông báo về nhiệm vụ tiếp theo.”-Ken ra lệnh cho 2 con Gengar đi cùng.
    “Cậu chắc mình có thể đưa ngài ấy đến đó một mình chứ?”- chúng đáp.
    “Tôi có thể lo liệu được”
    Chúng gật đầu, để Dark Gengar lại cho Ken và đi ngược về phía trung tâm, ra rìa ngoài.
    Ken băng qua đại lộ để tới cung điện, hai bên nó là nơi ở của các Pokemon trong Castle of Stella, được xây thẳng đứng và mỗi chỗ ra vào là một ô hình lục giác, nhìn từ xa nơi này chẳng khác tổ ong là mấy. Một tiếng bụp vang lên, mọi thứ từ trong cái lờ mờ của những ngọn đuốc bỗng chốc bật sáng, đó là một ánh thứ ánh sáng nhạt nhòa, trông như khung cảnh của một buổi chiều tà với sắc cam trộn lẫn với màu tía. Nó xuất phát từ phía trên trần, nơi treo lủng lẳng những quả cầu lớn bằng đá quý, bằng cách nào đó họ đã đưa ngọn lửa vào trong cái ruột trống rỗng đó để biến nó thành một nguồn sáng. Một lần nữa tiếng chuông lại được ngân lên. Sự sống ở đây lại bắt đầu, khi mọi thứ bên ngoài đang say trong giấc ngủ.
    “Này…”
    “Tôi đây, ngài cần gì à?”
    Không lên tiếng. Ken quay đầu lại để kiểm tra thử, Dark Gengar vẫn im lặng, tiếng thở của hắn gấp gáp hơn. Nó lắc đầu, nghĩ rằng bản thân đã nghe nhầm và tiếp tục tiến tới cung điện.
    ---------
    “Nếu cậu muốn gặp ngài Isao thì hiện ngài ấy không có ở đây. Phiền cậu đến vào lúc khác.”- Quản gia của cung điện hé cửa và trả lời khi nghe tiếng gõ cửa của Ken. Đó là một con Dusknoir đã già, thân hình ốm yếu và con mắt thì trắng bệch đi.
    “Xin lỗi, nhưng tôi cần gặp cô Sagami”
    “Mong cậu chờ chút”- Ông ta nói, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại.
    Ken sốt ruột trước tình trạng của Dark Gengar, nó hi vọng con Dusknoir nhanh chóng quay lại. Cánh cửa mở ra khi nó vừa dứt dòng suy nghĩ.
    “Tầng 4, rẽ trái phòng cuối cùng.”-Thông báo cho Ken xong, lão cuối đầu tay đặt lên ngực, tay còn lại đưa ra trang trọng. “Mời cậu”
    Không có thời gian để quan tâm đến những lễ nghi, Ken phi nhanh lên những bậc cầu thang sau khi đáp trả Dusknoir bằng một cái gật đầu nhẹ.
    Cánh cửa đã mở sẵn, bên trong căn phòng tối om, sương lạnh tràn vào khắp phòng qua cái ô cửa hình chữ nhật dài. Thoang thoảng đâu đó là mùi cay nhè nhẹ từ hoa của Tamaro Berry.
    Tách! Một tiếng động nhỏ vang lên, những đốm lửa màu tía từ đâu xuất hiện giăng khắp nơi trên trần nhà.
    “Hãy đặt ông ta xuống trước đã.”- Con pokemon nói vọng từ trong bóng đêm, nơi ánh sáng tím nhạt nhòa của những đốm lửa không phủ lên được.
    Ken để Dark Gengar xuống, như yêu cầu. Nó lui ra khi con Pokemon đó tiến lại gần.
    “Vết bỏng trầm trọng đấy.”
    “Từ đòn Scared Fire của Ho-oh đấy ạ”- Ken đáp.
    Con Pokemon im lặng, tiếp tục xem xét những vết thương.
    “Cô có cách nào để giúp ngài ấy hồi phục trong vòng 1 ngày không, Sagami?”
    “Cậu nghĩ ta là ai cơ chứ.”-Sagami trả lời.
    Những vòng sáng xuất hiện xung quanh con Pokemon, nó co người lại, như chuẩn bị gì đó. Từ ba viên ngọc trước ngực, một đốm sáng nhỏ xuất hiện, hòa vào quỹ đạo của vòng xoay và đột ngột bắn thẳng vào thân thể Dark Gengar. Hào quang tỏa ra từ nó bao phủ lấy Dark Gengar, rồi tắt dần kéo theo những vết bỏng, mùi khét và những phần ửng đỏ trên người của hắn. Nó gác đôi mắt, xem xét lại tình trạng của Dark Gengar thêm một lần nữa. Nhận thấy công việc của mình đã hoàn thành nó nói.
    “Phòng bên cạnh còn trống, hãy mang ông ta đến đó để nghỉ ngơi. Ta sẽ mang thuốc đến sau. Cậu cũng nghỉ một chút ít đi. Cuộc họp sẽ diễn ra vào tối mai.”
    “Cám ơn, vậy tôi xin phép. À, tôi không biết mình có nên nói chuyện này hay không nhưng tôi hi vọng cô sẽ cân nhắc kĩ lại về việc đó.”-Ken hỏi khi cố kéo Dark Gengar lên lưng của mình.
    “Ta nghĩ cha ta đã có sẵn ý tưởng về việc em trai ta kế nhiệm ông ấy, ta không có tư cách gì để phản đối điều đó cả.”-Sagami đáp, cô đi về chiếc ghế cạnh cái ô cửa, ngồi xuống và đưa mắt nhìn ra bóng tối bao la bên ngoài. Ánh sáng từ những ngọn lửa không đủ sáng để chiếu hết cả khuôn mặt, phần đầu hình nón nghiêng ra phía bên ngoài, ngay lúc đó cậu nhận thấy nỗi buồn thoáng qua trong con mắt của cô. Cậu không muốn cô phải gặp rắc rối với cha của cô tí nào, mối quan hệ của cô và gia đình mình không được tốt cho lắm.
    “Vậy…tôi xin phép”- Ken chần chừ trước khi nói lời chào.
    Vừa bước ra phía cửa, Ken bắt gặp Zobar, con sableye với vết sẹo trên mắt trái mỉm cười chào nó.
    “Nhiệm vụ thành công tốt đẹp nhỉ, chúc mừng cậu.”
    “Cám ơn. À tôi đang cần đưa ngài ấy đi nghỉ, gặp cậu sau nhé.”- Nó nghiêng đầu nhìn Dark Gengar, tránh con Sableye và đi vào căn phòng bên cạnh.
    “Nhóm được cử đi giải cứu ngài Genji cũng đã thành công.”-Zobar nheo mắt cho biết, rồi nhanh chóng đi vào phòng của Sagami.
    Ken vui mừng khi nghe tin đó, nó đặt Dark Gengar lên cái giường, bản thân nó ngồi phịch xuống, sát cạnh cái thành giường. Trong cái viễn cảnh sớm phá vỡ được phong ấn và giải cứu được Darkrai, nó bật cười thành tiếng. Căn phòng xung quanh trống rỗng, không có ô cửa sổ nào cả. Bóng tối này gợi nhớ những kỉ niệm không mấy vui vẻ của nó khi còn nhỏ. Nó cảm tưởng như mình sống lại những ngày tháng khốn khổ đó, cô đơn và chẳng có nơi nào để đi. Tiếng thở của Dark Gengar kéo nó về thực tại, những giọt mồ hôi đã đổ trên người nó từ khi nào. Nó quay đầu nhìn Dark Gengar, tự nhủ rằng bản thân mình thật ngu ngốc khi cứ sống trong những ảo tưởng của quá khứ.
    “Đôi lúc, cậu phải bỏ lại đằng sau nhiều thứ để có thể tiến về phía trước.”-nó lặp lại câu nói mà người bạn khi xưa từng khuyên nhủ. Bên ngoài, những giọng nói, tiếng bước chân cũng dần vang lên nhiều và tất bật hơn. “Vậy là ngày mới đã bắt đầu”. Nó nhắm mắt lại, để bản thân trôi chầm chậm vào giấc ngủ.
    -------------------------
    “Thưa cô, đội của Zobis đã giải cứu thành công ngài Genji rồi ạ”-Zobar nói.
    “Cha ta đã biết điều đó chưa?”- Sagami trả lời.
    “Ông ấy đang có một cuộc gặp mặt với ngài Eito nên tôi báo cho cậu chủ trước.”
    “Eito à, sớm như vậy thì hiếm thật đấy.”
    “Vâng ạ, nghe bảo rằng ông ta đến đây để thương thảo về một vài vấn đề liên quan đến những hiện tượng lạ từ Sora và lục địa đen. Tạm thời đó là tất cả những gì mà tôi biết được, nếu không còn gì nữa thì xin phép cô, tôi cần chuẩn bị một vài thứ trước khi họ đưa ngài Genji về”
    Sagami không trả lời, cô giữ nguyên hướng nhìn của mình. Để mặt những cơn gió lạnh phả vào mặt. Zobar không nói gì thêm, nó lặng lặng bước ra ngoài, đóng khẽ cánh cửa lại. Những lúc thế này điều tốt nhất là để cho cô chủ được yên lặng - nó nghĩ ngợi trước khi nhớ lại những công việc cần làm trong ngày hôm nay, nhưng trước hết, nó cần một vài con pokemon để chuẩn bị cho việc đón Genji.
    “Cậu chủ là phù hợp nhất” – nó quả quyết rồi nhanh chân trèo xuống những bậc thang đi xuống tiền sảnh.

    Last edited by LanCer; 22-03-2017 at 11:18 PM.

  8. #8
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    7.LỜI GIẢI THÍCH
    Spoiler:
    Ken mở mắt ra, mọi thứ xung quanh đều yên ắng, nó cảm giác mình đang nằm trên giường, như thế thì thật lạ, hẳn là ai đó đã khiêng nó lên, Dark Gengar? Nó uốn người, bật lên không trung rồi nhìn quanh, không có, nó vội vã bay ra đẩy mạnh cánh cửa trong cơn lo lắng vừa dấy lên nhè nhẹ trong lòng. Cánh cửa thình lình mở khiến con Sableye với cái sẹo trên mắt đi ngang giật mình, loảng choảng và trượt ngã , lưng đập một tiếng bịch vào tường.
    “ Zobar, cậu có thấy ngài Dark Gengar không?”-Ken nói, giọng nghiêm trọng như thể vừa để mất thứ gì đó quan trọng lắm.
    “Cậu làm tôi giật mình đấy.”- Con Sableye thở dài, lấy tay gãi cái lưng của mình rồi đứng lên nói tiếp-“Ngài ấy đang có một cuộc trò chuyện với cô chủ ở phòng bên.”
    “Ồ, tôi cứ ngỡ… mà không có gì, xin lỗi cậu.”
    “Tôi đang đi gặp họ đây, ông quản gia bảo cô chủ cần gì đó. Cậu đi cùng chứ?”-Zobar hơi nghiêng đầu, nhìn Ken chờ đợi.
    Ken gật đầu. Khi chúng tới, Sagami và Dark Gengar dường như đang có một tranh cãi gì đó. Thấy Ken, con Mismagius ngừng lại, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Ken đã bị kéo vào.
    “Quý ông tự cao ở đây cho rằng mình đủ khả năng để đánh bại tất cả những Guardian, sao cậu không mở mang cho ông ta một chút nhỉ, Ken?”-con Mismagius tiếp tục, lần này nó nhìn Dark Gengar và nói với một giọng chế nhạo-“ Trong một trận chiến, điều ngu ngốc nhất mà ông làm là đánh giá thấp đối thủ của mình. Tôi chắc rằng việc ông bị Ho-oh nướng cho gần chín là hậu quả cho sự kiêu ngạo của mình đấy thôi.”
    Dark Gengar giận đến đỏ cả mặt, câu nói của Sagami là một cú tát đau điếng cho hắn. Trông hắn bứt rứt như vừa muốn dứt khỏi cái ghế cẩm thạch để bỏ đi nhưng lại cố nén lại.
    “Bình tĩnh đã, có vấn đề gì liên quan đến Guardian à?”-Ken lên tiếng khi chứng kiến bộ mặt của Dark Gengar, hệt như lúc hắn vừa bị trúng đòn Scared Fire của Ho-oh, một bộ mặt như thể muốn nuốt chửng lấy tất cả. Dark Gengar không buồn ngó về phía sau, hắn thở dài, cái sắc đỏ trên mặt hắn dần dịu đi. Sagami ra hiệu gọi Zobar, con Sableye vội vã chạy đến cạnh.
    “Sao ta không thử làm vậy đi”-Sagami nói, nét buồn bã lé lên chút hào hứng.
    “Đầu tiên tôi sẽ giải thích tại sao ông lại không có khả năng để vượt qua tất cả các Guardian mặc dù ngay cả một thôi cũng khó rồi. Nhưng trước hết, Ken, tôi cũng cần sự giúp đỡ của cậu.”- Cô nói khi ra hiệu Ken đến cạnh chỗ ngồi của Dark Gengar, lúc này đã bình tâm hơn, và tiếp tục-“Không phải ngẫu nhiên mà cậu ta lại được chọn làm người đứng đầu của tộc Gengar trong khi còn tuổi đời còn trẻ thế thôi đâu, vì vậy cậu ta là lựa chọn tốt nhất cho tôi để hoàn thành nhanh chóng việc giải thích này”.
    “Cậu thật sự giỏi đến vậy sao?”-Dark Gengar quay sang hỏi Ken khi vừa nghe dứt câu nói.
    “Tôi nghĩ cô ấy đã đề cao tôi quá.”
    “Cậu không cần phải khiêm tốn như thế. Cả cô chủ, tôi và những Pokemon trong dòng Gengar đều biết điều đó.”-Zobar tiếp lời và Sagami cũng gật đầu ưng ý với ý kiến đó.
    “Bắt đầu vấn đề chính thôi. Đầu tiên là tình trạng của thế giới này sau trận chiến.”
    Mặc dù không muốn lắm, Dark Gengar vẫn lắng nghe nhưng với sự hời hợt.
    “Thời cuộc luôn thay đổi và một trong những biến đổi lớn nhất của thế giới này bắt đầu sau khi cuộc chiến kết thúc. Mọi pokemon bị xóa hết những kí ức về thời kì đó, Arceus chìm trong một giấc ngủ vô tận, đâu đó trong vũ trụ này và điều đó đánh dấu một mốc biến chuyển quan trọng trong lịch sử của Pokemon, các Legend và Mythics không còn là những kẻ thống trị, có một sự san bằng trong mối quan hệ này cho những pokemon thường. Giờ đây với sự xuất hiện của một thế lực mới, quyền thống trị gần như thuộc về Pokemon thường, người ta gọi họ là Champion-những kẻ đứng đầu các Lục địa. Hiện nay có 7 Champion, đại diện cho 7 lục địa trừ lục địa Medo và Sora. Các Legend gần như không can thiệp vào những việc mang tính chất chung, tất cả đều thuộc quyền của Champion, điều này dẫn đến việc một số Legend và Mythics bị rơi vào quên lãng, họ chỉ xuất hiện qua những hồi ức hay những câu chuyện được kể lại, không ai biết họ đang ở đâu cả. Tuy nhiên, Ho-oh, Latias, Latios, Lugia, Entei, Raikou, Suicune, Moltres, Zapdos, Articuno, Cobalion, Terrakion, Virizion là những Legend được biết đến nhiều hơn chủ yếu qua việc họ hợp tác và giúp đỡ các Champion trong việc giữ gìn tình trạng ổn định của thế giới.”-Sagami dừng lại chờ Zobar mang tấm bản đồ đặt trước mặt Dark Gengar.
    “ Đó là một điều bất lợi cho ta”- Cô tiếp tục.
    “Tại sao?”- Dark Gengar hỏi.
    “ Sự liên kết giữ Champion và Legend, nếu Ho-oh đã biết được âm mưu của ta thì sớm muộn các Legend và Champion cũng vậy. Chúng ta sẽ trở thành mục tiêu của họ. Nói không chừng lục địa này sẽ sớm bị phá hủy nếu họ biết chúng ta đang ở đây. Chính vì vậy nguy cơ một cuộc chiến xảy ra sẽ rất cao. Và lần này, ưu thế sẽ thuộc về bên phe kia, cơ hội của chiến thắng của chúng ta là cực thấp.”
    “Không có Arceus chúng chẳng là gì cả. Một mình ngài Darkrai cũng đủ để mang lại cho chúng những cơn ác mộng kinh hoàng rồi.”
    “Ông chẳng có tí kiên nhẫn nào nhỉ. Nghe đã nào, chúng ta sẽ giải cứu được Darkrai và chiến thắng cũng sẽ thuộc về chúng ta. Nhưng lần này, không phải sức mạnh, mà mưu mô và xảo quyệt chính là điều quyết định kết quả. Cơ hội của chúng ta không cao nhưng nếu thành công, các ông sẽ đạt được những gì đáng ra đã có trong cuộc chiến trước. Thấy sao nào?”
    Dark Gengar không trả lời.
    ”Ông vẫn tin rằng mình có thể chiến thắng bằng sức mạnh đúng không?”
    Hắn vẫn lặng im. Ken nhìn hắn với vẻ hơi e ngại, như thể hắn ta sắp làm điều gì đó kinh khủng, ít nhất nó nghĩ vậy.
    “Được thôi, lý thuyết không được thì ta thực hành vậy. Zobar, chuẩn bị đi.”
    “Vâng ạ.”- Sableye đáp trả rồi nhanh chóng tìm lấy cho mình hai cái gông sắt, đeo vào tay.
    “Chúng ta sẽ đấu một trận, sao nào, ông đồng ý chứ?”
    “Ồ, một trận đấu sao, tuyệt đấy.”- Dark Gengar hào hứng.-“ Ta sẽ hạ ngươi nhanh thôi”
    “Thế sao? Vậy hãy cố mà hạ anh bạn Sableye của tôi trước đã nhé. Một trận đấu đôi, ông và Ken một đội. Hãy cảm thấy may mắn vì ông có cậu ta bên mình.”
    “Chỉ mỗi ta thôi là đủ. Để xem ngươi còn ăn nói với ta như vậy được bao lâu.”-Dark Gengar đáp lời. Lúc này cơ thể hắn đang hừng hực lên, như một kẻ đói lâu ngày bắt gặp được miếng ăn trước mặt, hắn liếm nhẹ môi của mình và nở một nụ cười đắc thắng.
    Ken không nói gì cả. Bản thân nó hơi lo lắng cho Sagami và Zobar, họ không phải là những kẻ đi thực chiến nhiều như Ken, vả lại đối thủ của họ lại là một trong những thuộc hạ của Darkrai. Không những vậy, Sagami còn cố đặt mình vào tình huống nguy hiểm cho bản thân và Zobar khi thách thức Dark Gengar sau một tràng những lời hạ thấp hắn ta.
    “Cậu cứ thoải mái Ken à.”-Zobar nói và nháy mắt với Ken. Có vẻ như nó cảm nhận được sự lo lắng của Ken.
    “Chẳng sao cả, cậu vẫn có thể đứng ở đây và nhìn ta chiến thắng cơ mà.”-Dark Gengar nói.
    Ken gật đầu, qua cái nháy mắt của Zobar, nó chắc họ có gì đó để đảm bảo cho trận đấu này. Nhưng vẫn mạo hiểm quá, nó nghĩ.
    “Được thôi, nhưng trước hết, ta không thể đấu ở đây. Tầng trên chúng ta là một đại sảnh trống. Hãy lên đó.”-Sagami nói, nhẹ nhàng dời chiếc ghế và đi men theo bức tường đằng sau căn phòng lên.
    Đó là một căn phòng rộng lớn mà Ken chưa từng được biết đến. Xung quanh trống rỗng, ở giữa căn phòng, những họa tiết màu đỏ cam được vẽ lên bề mặt đá. Mặt trời đang lên, những tia nắng vàng vọt khẽ hắt qua những khe hở nhỏ bên trái bức tường, có mùi mằn mặn xen lẫn cái nồng nồng như mùi hoa của Tamaro Berry. Ken nhìn những con pokemon kia, trông như chẳng ai chú ý tới cái hương biển trộn với hương hoa đó cả.
    “Bắt đầu thôi”-Sagami nói,ngay khi vừa dứt lời “Trick room : Lock”, “Tách” một tiếng động khẽ như tiếng sấm vang lên, kèm theo đó là từng ô chữ nhật lần lượt xếp lại thành hình chiếp hộp lớn, bao quanh cả bọn, trên từng ô đó một con mắt xuất hiện. Ngay lúc mở rộng ra, ánh nhìn từ nhìn từ chúng khiến Ken và Dark Gengar khửng lại, sau đó thì chúng mờ dần đi và mọi thứ trở lại bình thường. Dark Gengar trông như không hiểu điều gì vừa xảy ra, đó là một loại chiêu thức mà hắn ta chưa từng thấy, cả ken cũng vậy, những gì Ken biết chỉ là vài lời đồn về nó qua sự bàn tán của mọi người về cô chủ của Castle of Stella.
    Không đợi lâu hơn, Zobar nhảy vụt tới, nhưng với tốc độ nhanh khủng khiếp. Trong lúc đó, Ken nhận ra, đó là do Trick room, chiêu thức ban nãy Sagami dùng đã tác động lên tốc độ của Zobar, và không chừng, nó đưa mắt nhìn qua Dark Gengar. Chưa kịp phản ứng gì thì hắn ta đã trúng đòn húc đầu từ Zobar, mà theo Ken nghĩ là chiêu Zen Headbutt. Về phần Zobar ngay khi thực hiện thành công đòn đánh của mình nó cũng nhanh chóng nhảy về phía gần Sagami.
    “Trick room, một mẹo hữu nghiệm với những pokemon mang tốc độ cao. Với một con pokemon thường mang hệ ma, nếu bị đánh bằng đòn Zen Headbutt lúc nãy thì nguy cơ bị gục đi là rất cao. Nhưng với ông có lẽ nó vẫn còn quá nhẹ nhỉ? Nếu ông vẫn nghĩ chỉ cần có sức mạnh là đủ để thắng thì thử chiến thắng trận này với nó xem nào.”-Sagami nói.
    Dark Gengar đứng dậy. Cú đó mặc dù rất hiệu nghiệm nhưng nó chưa gây thương tổn gì nghiêm trọng cho hắn cả. Từng động tác của hắn lúc này chẳng khác nào những thước phim quay chậm. Zobar tiếp tục, lần này nó bật cao lên không trung, ngay lúc Dark Gengar nhìn theo chuyển động của Zobar, từ phía Sagami, một ngọn lửa màu tím bắn nhanh về phía hắn, tránh không kịp, “Bụp” ngọn lửa lan ra khắp cơ thể hắn.-“Khốn thật, will o wisp.”- Hắn nhăn nhó, những đốm lửa tắt dần đi, cả người hắn đỏ ửng lên vì bỏng, mặc dù không phải là cái bỏng nặng như lần đấu với Ho-oh nhưng nó cũng thật khó chịu. Từ trên cao, hai quả Shadow ball bắn nhanh xuống trúng lưng của hắn sức ép từ nó khiến hắn khụy một chân xuống,hai tay đưa gần lại, từ khoảng giữa đó một những bóng đen xuất hiện cuộn lại với nhau thành hình cầu, hắn cũng dùng Shadow ball để tấn công ngược lại Zobar, tuy nhiên hắn lại chỉnh chệch hướng xuống dưới, cách vị trí rơi của Zobar một khoảng, thấy vậy, con Sableye vơ tay bám lấy gì đó bên phải của mình, rồi đột ngột tốc độ rơi của nó giảm xuống. Đòn Shadow ball lướt qua Zobar, và phát nổ ở đầu bên kia, gần vị trí của Sagami. Hắn đưa mắt nhìn Zobar, con Sableye dùng hai chân và tay phải của mình bám vào không khí, tay còn lại thả lỏng ra, từ từ trượt xuống. Hắn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, con Sableye buông tay, chân đẩy mạnh bật về phía sau để nhảy xuống.
    Sau khi chứng kiến cảnh đó, Ken đi về phía sau của mình, đến vị trí mà ban nãy được bức tường từ những chiếc ô trong chiêu Trick room của Sagami dựng lên, nó đưa tay về phía trước, có gì đó chặn lại, như một tấm kiếng trong suốt nhưng thứ này thì không dễ để phá ra được, nếu có thể nói là gần như không thể phá vỡ được. Nó nghĩ rằng chiêu Trick room của Sagami đã chắn toàn bộ khoảng không gian này như một căn phòng không lối ra. Vậy từng mặt của cái hình hộp cấu thành từ những ô chữ nhật từ chiêu thức ban nãy tương ứng với sáu mặt tường trong suốt bây giờ, điều đó lý giải vì sao Zobar có thể bám vào tầng không lúc ban nãy. “Cô đã làm gì với chiêu Trick room của mình à?”


  9. #9
    Join Date
    Mar 2012
    Age
    18
    Posts
    48
    Rep Power
    10
    8.CUỘC TRÒ CHUYỆN

    Spoiler:
    Sagami chỉ mỉm cười nhẹ. Thật hiếm khi thấy cô ấy nở 1 nụ cười. Nhưng đó không hẳn là thứ mà Ken quan tâm lúc này, với sức mạnh của Dark Gengar, chỉ cần 1 đòn Shadow Ball như lúc nãy cũng đủ để phá vỡ chiêu Trick Room của Sagami. Bản thân Dark Gengar cũng phân vân như Ken vậy, đây không phải lần đầu hắn đấu với 1 kẻ dùng chiêu thức này, nhưng ở đây có gì rất đặc biệt, với 1 chiêu Trick Room thông thường, phần không gian giới hạn sẽ bị khóa lại bởi 4 bức tường, trông giống thủy tinh, nhưng mang màu tím nhạt đặc trưng, và nếu tác động đủ 1 lực đủ mạnh thì có thể phá vỡ giới hạn của phần không gian đó mà không cần chờ đến khi chiêu thức kết thúc và hắn chưa bao giờ thất bại trong việc này cả.
    “Như vậy là đủ rồi.”-Sagami nói và nhìn Dark Gengar. Zobar tháo 2 chiếc gông sắt trên tay xuống, thở phào, cảm thấy may mắn vì không phải tiếp tục trận đấu, nếu ban nãy trúng phải chiêu thức đó chắc hẳn mình đã bị hạ gục rồi, cậu nghĩ.
    “Như ông đã thấy, trong 1 trận đấu, sức mạnh có thể mang lại lợi thế, nhưng chiến thắng thì không bị chi phối chỉ riêng bởi yếu tố đó. Kinh nghiệm, may mắn, mưu mẹo là một vài ví dụ.”
    Dark Gengar chỉ im lặng, khuôn mặt của hắn không thể hiện một chút cảm xúc. Hắn cảm thấy mình như bị sỉ nhục, một kẻ từng sát cánh bên binh đoàn của Darkrai, chiến đấu ngang hàng với những con Pokemon huyền thoại mà giờ đây lại chịu cảnh dạy dỗ từ một con Pokemon tầm thường. Bản thân hắn vốn là kẻ hiếu thắng, cảm nhận dư vị của cuộc chiến này chẳng khác nào ép hắn phải từ bỏ hết danh dự cũng như lòng tự trọng của mình.
    Sagami tiếp tục-“Thời thế thay đổi rồi, nếu ông còn cố giữ cho mình cái tư tưởng cổ hủ cùng với suy nghĩ già cỗi ấy thì cơ hội đạt được mục đích lần này gần như bằng không.”
    Cô quay lưng, ra hiệu cho Zobar và nói với Ken- “Chuyện còn lại nhờ cậu đấy, tôi có chuyện cần phải đi rồi.”
    “Cứ giao cho tôi… Này… Hi vọng lần này cô suy nghĩ lại.”
    Sagami lắc đầu và tiếp tục đi. Mặt trời cũng bắt đầu lên cao hơn, bên trong lâu đài, cuộc sống về đêm lại bắt đầu. Những ô cửa đóng sầm lại, cô lập ánh mặt trời bên ngoài với không khí nhộn nhịp bên trong.
    “Ta đi chứ?” Ken hỏi. Dark Gengar quay sang nhìn cậu ta, gật đầu rồi cả hai lơ lửng bay dọc theo khu hành lang ban nãy. Tay quản gia kính cẩn mở cửa cho họ, và nói lời chào trước khi khép cánh cửa lại. Họ băng đường tắt để đến quảng trường, nơi đang hiện hữu với thứ ánh sáng yếu ớt mờ ảo.
    “Ban đêm ở đây khá nhộn nhịp.”-Ken nói.
    “Ban đêm sao?”-Dark Gengar ném 1 ánh nhìn khó hiểu về phía Ken.
    “Vâng, những kẻ như chúng ta sinh hoạt khác với thế giới bên ngoài.”
    “Thật ngu ngốc làm sao. Ta tự hỏi chúng sẽ như thế nào khi đột ngột bị tấn công khi bản thân đang say giấc trong cái màn đêm giả tạo của mình.”
    “Tôi không hề nghĩ nó giả tạo chút nào, Stella, chủ nhân đời đầu của nơi này hẳn hiểu rất rõ bản năng của những chủng Pokemon mang hệ Ghost và Dark. Vậy nên bà ấy mới xây dựng nơi này.”-Ken giải thích.
    “Ta vừa nói rồi đấy thôi.”
    “Tôi không nghĩ ta nên tốn công sức để tranh luận về vấn đề này. Ngoài ra, còn vài giờ nữa mới đến cuộc họp, ngài có muốn đi dạo quanh thành phố một chút không?”
    “Được thôi, coi như giết thời gian trước khi gặp được những bậc khai sáng vậy”
    “Quý cô Sagami đã nói với ngài rồi sao?”
    “Đúng vậy, cô ta bảo rằng họ đã xác định được vị trí của Hanzo. Genji cũng đã được giải thoát và đưa về đây. Cuộc họp coi như để chuẩn bị cho bước tiếp theo của kế hoạch.”
    Tiếng reo hò của đám đông đằng trước thu hút sự chú ý của Dark Gengar ngay khi hắn vừa nói xong.
    “Đây là khu trao đổi và mua bán. Ngài hãy đợi tôi một chút.”-Ken nói xong rồi vụt đi ngay lập tức. Bị bỏ lại bất ngờ, hắn thẩn thơ dồn sự chú ý của mình vào mọi vật xung quanh.
    “Ngài chờ không lâu chứ?”-Ken bất chợt xuất hiện, hệt như cái cách mà cậu biết mất. Trên tay cầm một tấm vải và miệng nở một nụ cười nhẹ. Ánh sáng lè nhè từ khu chợ qua con đường nhỏ tối tăm này không đủ để cho Dark Gengar thấy rõ nó là gì.
    “Ngài sẽ bị chú ý nếu đi qua những chỗ đông người như vậy nên tôi có mang cho ngài 1 chiếc áo choàng.”-Ken giải thích.
    Dark Gengar nhận lấy chiếc áo từ tay Ken và khoác nó lên, che cả đầu.
    “Giờ thì ta đi được rồi.”-Ken nói rồi tiến về phía của khi chợ. Dark Gengar không nói gì, hắn từ từ đi theo con Gengar đằng trước.
    Phía trước đó tại rìa 2 bên đường là những sạp bán thức ăn, mùi hương của chúng khiến Dark Gengar cảm thấy dễ chịu, dù cho hắn chưa bao giờ ăn cả. Ăn à, đúng rồi, bản thân hắn vốn khác với những con Pokemon thường, chẳng cần ăn uống cũng có thể sống được. Sinh ra âu cũng để trở thành 1 chiến sĩ trong binh đoàn của Darkrai mà thôi. Dẫu vậy hắn cũng không cảm thấy hối tiếc cho lắm, sớm thôi khi giải thoát cho chủ nhân của mình, phục thù Arceus, lũ Legend và hoàn thành mục tiêu của Darkrai, thì bản thân hắn mới cảm thấy hả dạ.
    “Chúng ta được tạo ra là để giết chóc, thế giới này sẽ biết rằng nỗi sợ khủng khiếp như thế nào. Một kẻ mang trên mình niềm kiêu hãnh của ngài Darkrai mà lại có cảm giác với những thứ tầm thường quả là đáng kinh tởm.”-Là ai đã nói câu nói này nhỉ, hắn lẩm bẩm.
    “Của ngài đây.”-Ken nói và chìa một trong hai cái bánh mà nó không biết nó đã mua tự khi nào. Dark Gengar cấm lấy, hắn ta nhìn ngắm nó một chút rồi bất giác đưa lên miệng. Mùi vị của nó cũng không tệ, nhưng thật sự là quá cay, khác hẳn với cái mùi hương thoang thoảng của nó.
    “Chúng được làm từ Tamaro Berry đấy ạ.”-Ken vừa nhai vừa giải thích.-”Một đặc sản của Castle of Stella, Jane, mẹ của quý cô Sagami là người đã sáng tạo nên món ăn này, bà ấy thích Tamaro Berry lắm.”
    Dark Gengar không nói gì cả, cái vị cay còn đọng lại khiến hắn cảm thấy dễ chịu. Hắn đã bao giờ cảm thấy dễ chịu chưa nhỉ? Có, hắn nhớ, đó là lúc mà vây quanh hắn cả bốn phía đều là bóng đêm, nhưng không vì thế mà lại vắng lặng, hắn có nghe được, những tiếng nói rất khẽ. Tại thời điểm đó hắn cảm thấy lúc đó mình thực sự được sống, cũng như trong lúc hắn đứng cạnh với Darkrai và những bề tôi của ngài. Vào lúc hắn bị phong ấn chăng? Hay trong lúc hắn được Darkrai tạo ra nhỉ? Vô vàn câu hỏi cứ thay nhau cào xé lấy tâm trí của hắn.
    “Ngài không sao chứ?”-Ken lo lắng.
    “Ta không sao. Ta bắt đầu khó chịu vì tiếng ồn ở đây rồi, cậu biết nơi nào yên tĩnh hơn không?”-Hắn đáp.
    “Có ạ”-Nó nói và ngước mặt lên phía trên. Bên trên đó những quả cầu đá quý lấp lánh đang mỗi phút mỗi giây rãi thứ ánh sáng nhàn nhạt buồn tẻ lên khắp khu nội thành này.-”Mời ngài theo tôi”
    Sau chục giây gây náo loạn cho những con Pokemon dưới khu chợ, chúng cũng tới nơi.
    “Haizz”-Ken thở dài, quả là một sự chú ý không đáng có, từ đây có lẽ đây sẽ không phải là một nơi của riêng nó nữa. Sau cái màn trình diễn bay lên gây chú ý ban nãy, hẳn là những con Pokemon khác cũng sẽ sớm lên đây thôi.
    “Mời ngài đi theo lối này.”-Ken nói và bay đến một lối đi nhỏ được xây nhô ra từ vách tường vốn dành cho những kẻ canh gác hay thắp lên ngọn lửa bên trong những quả cầu này. Qua cánh cửa ở cuối con đường ấy là một căn phòng nhỏ bên trong nó có nhiều cánh cửa dẫn đến chỗ khác, nơi làm việc của chủ nhân Castle of Stella, phòng tiếp khách, bàn chiến sự... nhưng chúng sẽ không đi qua cánh cửa nào cả, con Gengar ngó một vòng căn phòng, tốt, không có ai cả. Phía trên nó là một căn phòng có lối đi bí mật mà đã bị bỏ từ lâu vì không cần dùng tới. Giờ nó chỉ cần dùng chiêu Shadow Ball lên họa tiết trang trí ở trên trần. Ngay lập tức, trần nhà tách ra một khoảng nhỏ vừa đủ để chúng có thể vào.
    “Cậu biết rằng chúng ta có thể xuyên qua vật thể chứ?”-Dark Gengar hỏi.
    “Đúng vậy, nhưng ở đây thì không. Ngài nhìn thấy hoa văn trên trần nhà lúc nãy chứ? Lí do nó được đính lên đó là vì nó ngăn cản những con Pokemon có khả năng xuyên qua những vật liệu vật lý như chúng ta, đồng thời loại đá này cũng có phản ứng khi gánh chịu những Ghost Move. Nên họ dùng chúng như là một loại “ổ khóa” để bảo vệ những nơi chứa thông tin hay nơi tổ chức các cuộc họp mật.”-Vừa xong, nó nhanh chóng di chuyển về phía có ánh sáng tỏa ra.”Ngài cũng tới đây mà xem.”
    Chẳng còn cách nào khác, Dark Gengar đi đến chỗ của nó. Con Gengar đang mãi mê ngắm nhìn một tấm tinh thể lồi lên trên, có vẻ như là thủy tinh, hắn ta nghĩ.
    “Ngài có thể quan sát toàn cảnh của nội thành từ đây.”
    Dark Gengar ngồi xuống, đối diện Ken, hắn cũng ngó qua tấm kính đó như lời Ken đề nghị.
    “Ổn rồi, cũng còn không lâu trước khi đến cuộc họp, tôi sẽ hoàn thành ngay yêu cầu của quý cô Sagami thôi. Tôi hi vọng ngài không quá khó chịu với cô ấy. Trận chiến ban nãy cũng chỉ là một ví dụ về sự thay đổi trong cách chiến đấu của Pokemon thôi, dĩ nhiên nhiều hơn thế nữa.”
    Dark Gengar không nói gì. Ban nãy hắn chẳng khác nào một kẻ thua cuộc cả, kẻ đã từng hạ được Legend nay lại chẳng thể động tới hai con pokemon thường. Chỉ nghĩ tới thôi mà bản thân hắn đã sôi sục, nếu lúc đó trận đấu tiếp tục chắc hẳn hắn sẽ thắng, ít nhất, hắn nghĩ vậy.
    “Tôi bắt đầu giải thích nhé.”-Ken trông chờ.
    Dark Gengar gật nhẹ đầu.
    “Đầu tiên là về cách mà trận chiến thường diễn ra trước kia, hay vào thời của ngài. Hẳn là một hoặc nhiều Pokemon sẽ xông lên, sử dụng hết Move của mình lên đối thủ. Người thắng cuộc dĩ nhiên sẽ là kẻ mạnh, kẻ có kinh nghiệm và biết tính toán nước đi cho từng move của mình. Một ví dụ tiêu biểu là về ngài Darkrai, trong truyền thuyết kể lại rằng khi chiến đấu, ngài ấy sẽ sử dụng Double Team đầu tiên, bản thể phụ sẽ gây xao lãng cho đối thủ và ngài ấy dùng tiếp Double Team thêm lần nữa, lần này bản thể chính của ngài ấy sẽ biến thành bóng đen, cẩn thận quan sát và tìm ra điểm yếu của đối thủ. Hay một kiểu kết hợp rất hay nữa là ngài ấy sẽ hóa thành bóng đen dưới phần bóng của bản thể giả thứ hai, chờ khi những đối thủ có tầm tấn công gần hạ bản thể giả thứ nhất, sau đó tấn công bản thể thứ giả thứ hai thì từ chiếc bóng của bản thể giả ngài ấy trồi lên và dùng Dark Void. Tôi nghĩ hẳn là ngài còn biết nhiều hơn nữa những cách chiến đấu của ngài ấy.”-Ken dứt lời, mong chờ một hồi đáp từ phía Dark Gengar nhưng hắn vẫn giữ im lặng.
    Ken tiếp tục-”Nếu xét về phương thức chiến đấu thì bây giờ và ngày đó cũng không khác nhau mấy, có thể ngài thấy vẫn là những con Pokemon xông vào nhau dùng hết những Move mình có nhưng bây giờ thì chọn lọc hơn. Nếu lúc trước Pokemon ưu tiên bản thân mình biết toàn các Move tấn công thì bây giờ lại khác Ngài thấy đấy, nếu như ngài áp dụng kiểu chiến thuật đơn giản này ở lúc đó, cơ hội chiến thắng của ngài là 99%, nhưng nếu ngài áp dụng nó vào thời điểm này, cơ hội của ngài là 1%.”-Đôi mắt của Dark Gengar có hơi dịch chuyển một chút, nhưng nó vẫn giữ thái độ thờ ơ.”Tôi sẽ giải thích vì sao nhé. Đơn giản nhất mà ngài tôi nghĩ ngài đã biết là việc sử dụng đi lại nhiều lần một chiến thuật sẽ khiến bản thân dễ bị bắt thóp. Họ đã biết ý định của ngài thì dĩ nhiên họ sẽ đưa ra những chiến thuật khác để phản công hoặc vô hiệu hóa. Tôi biết hẳn ngài Darkrai sẽ dễ dàng đối phó với trường hợp ấy nhưng chúng ta không phải ngài ấy. Ở thời đại này một trận chiến xảy ra dù là một với một hay nhiều hơn đi nữa cũng không phải dễ dàng, đặc biệt là những Champion và Guardion. Một Champion hay Guardion thường sở hữu cho mình 2 dạng Move, tấn công và hỗ trợ, tấn công và quấy nhiễu, hỗ trợ và quấy nhiễu hoặc khác nữa. Không có nghĩa là Champion hay Guardion nào cũng thông thạo cả 2 dạng có kẻ cũng chỉ 1 dạng, đơn cử như quý cô Sagami, cô ấy là một Pokemon thuần hỗ trợ, nhưng cũng đừng vì vậy mà đánh giá thấp cô ấy. Như ngài thấy trong trận đấu ban nãy rồi đấy. Giờ đây các Pokemon ưu tiên cho mình kiểu chiến đấu mang tính đồng đội và chiến thuật cao, điều đó yêu cầu ở 1 Pokemon nhiều hơn ngoài những Move tấn công. Nhưng Champion Glitter của Valley lại là một Pokemon thuần tấn công, còn vì sao tôi sẽ nói sau. Những con Pokemon thuần tấn công thường có lợi khi đối đầu một với một nếu họ biết vận dụng tránh né và tấn công tốt. Ngược lại Pokemon thuần hỗ trợ thì lại không. Ngài đoán xem khi họ liên kết với nhau thì thế nào nhé. Nó cũng gần tương tự như Sagami phối hợp với Zobar lúc nãy.”
    “Thật rắc rối làm sao!”-Dark Gengar càu nhàu.
    “Chưa hết đâu ạ. Hiện tại ngài có thể sử dụng tất cả bao nhiêu Move?”-Ken hỏi.
    “5”-Dark Gengar trả lời.
    “Số Move mà một Champion và Guardion thường có là 6, ngoài họ ra thì đa số các Pokemon khác chỉ sử dụng được 4 Move mà thôi. Chưa kể Kẻ canh giữ lục địa Medo có thể sử dụng tới 7 Move. Và các Legend và Mythic thì 8 đến 10 Move.”
    “Thế cậu có thể dùng bao nhiêu Move?”
    “6, thưa ngài.”
    “6, còn hơn ta nữa cơ á?”-Dark Gengar cau mày.
    “Số Move chỉ góp một lợi thế nhỏ nhoi trong trận chiến, mỗi con Pokemon đều có sức chiến đấu khác nhau, sức chiến đấu đó thể hiện qua nhiều thứ nhưng đáng nhắc đến nhất vẫn là số lần thực hiện 1 Move. Dù sở hữu cho mình nhiều Move nhưng sức chiến đấu yếu thì vẫn có khả năng bị một con Pokemon mang 4 Move nhưng có sức chiến đấu mạnh hơn hạ gục, dĩ nhiên là có trường hợp ngược lại, mưu mô, kinh nghiệm,... như quý cô Sagami đã từng nói đấy thôi.”
    “Vậy còn chiêu thức mà cô ta đã sử dụng? Bản chất của nó đúng là Trick Room, ta đã từng đấu với nhiều kẻ dùng chiêu thức này, và họ có lẽ còn mạnh hơn cả cô ta nhiều lần nhưng ta vẫn có thể phá vỡ chiêu thức đó dễ dàng, tại sao lần này lại không?”
    “Tôi nghĩ rằng cô ấy đã sử dụng 1 Combined-Move, ngài thấy những con mắt xuất hiện ngay lúc cô ấy dùng chiêu đó chứ? Đó chính là chiêu Mean Look. Kết hợp cả 2 chiêu thức lại thì tôi có thể giải thích như sau. Cô ấy giới hạn không gian bằng Trick Room, như ngài nói Trick Room có thể bị phá vỡ mà không cần chờ tới khi nó kết thúc nếu tác động đủ lực, vậy nên cô ấy kết hợp cùng Mean Look, khóa phần không gian đó lại mà không để bị phá vỡ và tránh cho đối phương trốn thoát bằng các chiêu thức như Teleport chẳng hạn.”
    “Combined-Move sao?”
    “Đúng vậy, cơ bản là việc kết hợp 2 chiêu thức lại làm 1. Thật hiếm có Pokemon nào ở tuổi này mà làm được như cô ấy. Ngoài Combined-Move ra còn Original Move tức những Move nguyên thủy mà đã số các Pokemon có thể học và sử dụng được, Unique Move những Move được tạo ra và sử dụng chỉ bởi một cá thể hoặc bởi một dòng Pokemon và Expanded-Move những Move được cải tiến từ Original Move.”
    “Có lẽ ta phải tìm hiểu thêm về thời đại này rồi, dĩ nhiên là vì ngài Darkrai cả thôi.”
    “Tôi nghĩ đã gần tới lúc rồi, ta nên ghé qua chỗ của Sagami trước, có lẽ giờ này cô ấy đang ở phòng chờ rồi.”-Nói rồi nó dùng Shadow Ball để mở lối ra trên sàn. Cả hai con Gengar nhanh chóng di chuyển xuống dưới, những ngọn đuốc xung quanh căn phòng đã được đốt lên từ khi nào, thật may là không có ai ở đây cả. Đi keo cánh cửa thứ 2 từ bên trái, con đường có vẻ như đang rộng rần, ngoài tiếng lửa phập phồng bên tai thì ở phía xa kia văng vẳng những tiếng kêu náo loạn của nhiều Pokemon.
    “Có chuyện gì đang xảy ra.”-Ken nhìn Dark Gengar.
    “Làm ơn đừng! Thưa ngài, làm…” Là tiếng của một con Bannette, Ken vội vả bỏ lại Dark Gengar tìm đến nơi có tiếng kêu vừa dứt.
    “Không… Không thể nào.”- Bên trong phòng chờ ấy là một bãi thây của những con Shuppet, Duskull và Banette.
    “Hử”-Con Pokemon quay lại, thấy sự hiện diện của của Ken, hắn cười điên loạn.
    “Này ta giết nó được chứ? Được chứ? Được chứ?”-Con Pokemon tiếp tục, hắn rít lên mỗi khi nói rồi lại cười khì khì, trên tay hắn giờ vẫn còn vương lại một chút chất lỏng màu đỏ, đen thẫm, chúng rơi xuống tí tách. Ken không nói nên lời, miệng của nó như bị khóa chặt lại.
    “Cậu ta sao?”- Một giọng nói quen thuộc vang lên.-”Không được đâu.”-Yorick cậu chủ của Castle of Stella nói.-”Này, mau kêu người dẫn những kẻ trong ngục lên đây”
    “Vân… Vâng ạ.”- Một con Shuppet khác trả lời, sự hoảng loạn bám trên câu trả lời.
    “Còn không mau lên!”-Yorick quát lên. Con Shuppet nhỏ tội nghiệp khóc òa lên và chạy ra khỏi phòng, bỏ quên cả sự hiện diện của Ken, giờ đang ngồi phụp xuống vì quá kinh hãi.
    “Không được sao, ta muốn giết nó cơ. Hahaha”- Con Pokemon đó lại tiếp tục.
    “Cứu.. với! Đau.. lắm!” Một tiếng nói phát ra từ trong đám thây đó.
    “Hể, còn sống sao.” Con Pokemon đó quay lại, và dùng bộ vuốt của mình cào nát tất cả phần thân thể của những con Pokemon xấu số, những mảnh tay chân văng khắp nơi, tiếng soạt khô khốc từ những chiếc móng sắt như dao cạo khi cắt vào từng lớp da thịt của bọn Pokemon.
    “Ta chán rồi.”-Ngay lập tức hắn nhảy bổ vào Ken.
    “Khoan.”-Yorick la lên. Dark Gengar vừa đến kịp, hắn ngay lập tức dùng Protect để bảo vệ Ken.
    “Ồ, xin chào Gengar.”-Con Pokemon nghiêng đầu, giơ cái tay đầy những vết máu lên thể hiện lời chào.
    “Chào Genji.”


Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •