Results 1 to 4 of 4

Thread: [Rating 16+] Requiem Song

  1. #1
    Join Date
    Feb 2010
    Location
    Everland - thiên đường không hoàn hảo
    Age
    25
    Posts
    109
    Rep Power
    118

    [Rating 16+] Requiem Song

    Requiem Song

    Author: Rosalia aka. Cassiopeia )


    Rating: M+ (?)


    Category:
    fantasy, angst, romantic, horror... sometimes crazy


    Status: on going


    Warning:
    Cảnh nóng, ẩn dụ, sometime crazy


    Summary:


    Everland là một bó dây thừng với những sợi dây mang hai màu trắng đen bện chặt, không dễ gì để nhìn thấy sợi nào là đen, sợi nào là trắng.


    Chưa bao giờ con người ở Everland có quyền sở hữu tình yêu cho riêng mình. Chưa bao giờ những sợi dây màu trắng không thể mang lõi màu đen hay ngược lại vì quan trọng là khi bóc lớp vỏ bên ngoài ta sẽ thấy gì.


    Thiên nhân, địa nhân, con người, trong cái tập hợp hỗn loạn ấy hoặc sống như con rối của người khác hoặc sống như chính mình, tùy sự lựa chọn của họ. Ai biết một ngày nào đó thiên thần không yêu ác quỷ...







    Bản đồ Everland

    (sorry hơi xấu)


  2. #2
    Join Date
    Feb 2010
    Location
    Everland - thiên đường không hoàn hảo
    Age
    25
    Posts
    109
    Rep Power
    118

    Chương 1 - chap 1

    Spoiler:

    Khúc nguyện hồn



    Part 1: Thức tỉnh

    “Nếu không có bóng tối sẽ không có ánh sáng

    Mọi thứ đều tốt đẹp chỉ cái đẹp là xấu xa...”


    1.
    Hôm nay ông ta lại đến. Dáng người cao lớn trong chiếc áo choàng đen, giày đinh nện những tiếng thình thịch trên sàn nhà gỗ, ông ta vào phòng người phụ nữ ấy. Người phụ nữ vận chiếc váy đen dài bó sát lộ bờ vai xanh xao dưới ánh trăng, gương mặt đẹp cười nụ vô hồn như bức phù điêu cẩm thạch. Ôm lấy nàng từ phía sau, ông ta không ngại ngần cởi từng sợi dây đen nhánh, giật phăng chiếc áo lót ren, bàn tay thô ráp mân mê đôi bồng đảo ngọc trai. Rồi hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau trong cơn say tình.


    Hôm nay nó lại thấy. Đứa bé gái ngồi sau cánh cửa khép hờ giữa bóng tối hành lang, đôi mắt mười tuổi trơ ra như con rối gỗ nhìn theo những chuyển động nhịp nhàng và liên tục một lúc lâu rồi nắm chặt bàn tay. Nó buông lời nguyền rủa. Dường như sau bao năm chứng kiến mẹ nó - kẻ nô lệ tình dục trung thành phục vụ tận tình không đòi hỏi người cha quý tộc, nó vẫn không chấp nhận được.


    Đó là Everland miền đất thiên đường nơi không có bất hạnh vì chưa ai nghĩ rằng mình bất hạnh.


    ...


    Nó sinh ra trong một gia đình danh giá ở vùng quê thanh bình Tranquility, cha là quý tộc giàu có sở hữu hàng trăm nô lệ, mẹ là người hiền lành mẫu mực. Tiểu thư, đáng lẽ người ta phải gọi nó như thế, nhưng kỳ lạ chưa bao giờ nó gặp ai ngoài cha và mẹ, cũng chưa bao giờ đi đâu khỏi nhà mình. Sự hiện diện của nó giữa thế giới này là một ngẫu nhiên tình cờ, hoặc một khoảng trống chưa được khám phá với những con người ngoài kia, chưa ai biết đến một đứa bé như thế này lại ở đây, trong ngôi biệt thự xa hoa giữa rừng già, không một khách viếng thăm, cô quạnh đến khó hiểu.


    Đêm nay có nến le lói hắt bóng bức tường. Ngoài kia mưa đập vào cửa kính, căn nhà chìm trong cơn bão, trong tiếng gió rít. Nàng chạm tay vào tách trà nóng, nó cầm lấy dĩa, họ bắt đầu bữa ăn. Những sự việc lặp đi lặp lại ngày qua ngày như những mắt xích nối dài thành một chuỗi trói con người bên trong vòng xoắn ngột ngạt ấy, nhốt mình trong phòng riêng buổi sáng, bữa ăn có hai người buổi tối, trò chơi uốn éo trên chiếc giường trải ga trắng ban đêm và đứa trẻ đằng sau cánh cửa.


    Tuy đã qua cái thời đại của vua chúa hay cung điện dát vàng, con người ở Everland vẫn chia làm ba loại: quý tộc với của cải, quyền lực; người tự do lao động lấy tiền công; nô lệ thấp kém thân thể và sức lực đều thuộc sở hữu của người khác. Nhưng sự phân chia đó chỉ là tương đối khi thứ nô lệ đeo trang sức được gọi là phu nhân như mẹ nó vẫn còn tồn tại, rồi luôn ẩn mình dưới nụ cười cùng suy nghĩ về cuộc sống may mắn họ đang có - không đói khát, không lê bước chân đi lang thang hay dong xích sắt theo gót những quý tộc. Mẹ nó là điển hình của mẫu người luôn biết bằng lòng, nàng dạy nó cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Thánh thiện đến nhu nhược. Như bao con người ngày ngày sống giữa thế giới bình yên này. Nó lại không giống nàng, mang tính cách mãnh liệt của vì sao chiếu mệnh duy nhất tỏa sáng giữa đêm không trăng tháng mười hai nó chào đời. Lucinda, tên nó vì vậy cũng nghĩa là ánh sáng.


    “Yinju à, Người nghe thấy không lời cầu nguyện của con? Khi hằng đêm con vẫn đợi chờ ánh sáng của Người mang con đi khỏi đây.”


    Hàng ngàn thế hệ con người sinh ra rồi lớn lên dưới vòm trời bạc ở Everland, từ mông muội đến văn minh đều là những kẻ ngoan đạo. Nữ thần Yinju với cây đàn Nia đã tạo ra Everland để loài người sống trong bình yên. Họ được bao bọc trong quyền năng của Người khỏi loài địa nhân cánh đen, chiến tranh hay chết chóc, tội ác hay dục vọng. Họ được dẫn dắt bởi con cháu của Người - những thiên nhân có pháp thuật. Bằng đức tin thiêng liêng vào các thiên nhân, họ xây dựng Everland như thiên đường trong cổ tích chỉ có hạnh phúc, bằng đức tin họ sống giữa thiên đường chưa bao giờ hoàn hảo và luôn mơ về ngày mai.


    Suy ra sự tồn tại của nó là một nghịch lý, hay minh chứng cho bản chất thích chống phá của con người. Nó khác lũ trẻ bình thường, vừa chín bản năng mà còn quá non nhận thức, nó không tin đến mê muội câu chuyện về thiên đường Everland nhưng cũng không bộc lộ điều đó ra ngoài. Đối lập với vẻ bề ngoài vô hại là cái lõi nổi dậy, bên trong nụ cười của đứa trẻ hạnh phúc nhất là ý thức sâu sắc về sự sống. Everland là thiên đường không hoàn hảo vì sâu dưới màu trắng thấp thoáng màu đen của những rãnh sâu sắc mỏng, mà nó chưa bao giờ phủ nhận mình đang ở dưới một trong số những cái rãnh như thế.


    Bỗng đến một ngày nó choàng tỉnh trong mông lung mơ màng, giấc mơ về chàng trai có mái tóc dài bạc trắng.


    Trăng sáng tựa lời nguyền với bóng một người in trên vầng tinh cầu bạc. Chàng đang thổi sáo, khúc ca êm dịu đến lạ kỳ. Giây phút ấy trong nó thời gian không còn tồn tại, không gian trải ra mênh mông, toàn bộ thế giới biến mất và mắt nó chỉ nhìn thấy một hình hài đẹp như thiên nhân. Mọi suy nghĩ hướng ra xung quanh đều bị hút vào hình hài ấy, tóc trắng dài như gió đêm, nét mặt nghiêng thanh tú như ánh sao. Tiếng sáo thôi thúc, khuấy động hàng ngàn cảm xúc mãnh liệt trào dâng, lần đầu tiên nó vừa mê sảng đi vừa chưa bao giờ tỉnh táo hơn, tay lạnh ngắt, tim run rẩy, mặt ửng hồng. Mười tuổi, nó chưa hề rung động.


    Cho đến lúc thức dậy, nó vẫn nhớ rõ như in hình bóng ấy.


    Chỉ là một giấc mơ mà sao thật đến thế.

    ...

    “Đừng đánh.... Xin ông... Đừng đánh con tôi....”


    Tiếng gào thét vút cao xé nát thinh không cứa vào lòng nó như từng nhát roi cứa vào tấm lưng rướm máu. Ngoài kia mưa giột xuống không ngừng, những tán cây cọ xát run bần bật, gió vùng vẫy trong đêm đen không một vì sao. Ông ta nghiến răng ken két giơ cao cây roi da quất xuống liên hồi. Gương mặt ông ta đỏ bừng cơn khát máu. Cả thân thể người phụ nữ đổ lên người nó, bàn tay siết chặt bờ vai nó giật từng hồi theo những nhát roi. Lồng ngực nát vụn, cơn phẫn nộ bóp nghẹt khí quản làm nó không thở nổi nữa. Nó không khóc.


    Ở Everland này địa nhân là lũ ác quỷ.


    Nhưng con người có những kẻ khác gì chúng đâu.


    “Lũ nô lệ, bọn mày chết đi! Nghe chưa?”


    Máu sượt dài qua vai áo rơi xuống. Người phụ nữ lả đi không còn chút sức lực. Nó ngước lên. Đôi mắt mẹ nhắm lại giàn giụa nước chảy thành giọt trên má nó âm ấm. Roi da vẫn quất vào tay, vào mặt, vào đầu nó. Nó cứng đơ người một lúc đầu óc non nớt chưa đủ để tiếp nhận tất cả thông tin, rồi bất chợt vùng dậy gào lên, thả bung nỗi uất ức kìm nén bấy lâu lao vào ông ta, đầu nó đẩy mạnh thân hình cao gần gấp đôi mình ngã xuống sàn. Rồi chạy, nó cắm đầu vào cơn mưa nặng hạt khi tiếng con ác quỷ vang vọng phía sau.


    Sấm cứa vào bầu trời đêm. Thân hình bé nhỏ cứ lao đi trong mưa cho đến lúc dừng chân ngủ thiếp dưới tán cây sồi cổ thụ.


    “Cô bé sao lại ngủ ở đây?”


    Giọng nói lạ trầm và lạnh dần dần đánh thức những giác quan đang mơ màng. Mi mắt nó uể oải nhấc lên. Mưa tạnh rồi, bầu không khí trong suốt thoang thoảng hơi ẩm và mùi lá cây mục. Hoàn toàn trong suốt. Chỉ có cơn gió lộng lướt qua mỏm đá đem một bóng người tóc dài bạc đến làm nó không thể ngủ lâu thêm được nữa.


    Lại là một giấc mơ ư?


    Không biết nữa. Nó như hóa đá.


    Vì chàng không còn thổi sáo, không còn xa mờ mông lung như ảo ảnh nữa. Chàng đứng đây đôi mắt xanh gần đến mức làm nó ngạt thở. Cơn gió ào qua đám cỏ cao, qua mái tóc chàng trắng bạc vọng lại âm thanh mờ ảo của hàng vạn đợt sóng giội vào bờ cát xa xăm nào đó. Nó như người sắp chết đuối nơi đại dương miên man ấy, nhỏ bé, yếu ớt ngụp lặn giữa bao la xanh biếc. Mọi vật lộn đều vô ích, mà dường như đến chút sức lực để vật lộn cũng không có, nó chìm dần, chìm dần xuống, cảm giác về thân thể mình biến mất. Nó đang tan ra, không thấy hơi thở, không thấy cử động, chỉ còn màu xanh tinh khiết đến chơi vơi.


    “Này cô bé...!”


    Giọng nói chàng mang cái lạnh của cơn gió đông lang thang hòa vào âm vang tiếng sóng, chan hòa nơi bản giao hưởng xanh biếc càng làm nó tê liệt. Môi nó lắp bắp trong vô thức:


    “Anh.... l... là.... thật....?”


    Phản ứng của nó làm chàng trai thoạt tò mò rồi chuyển sang thích thú, chàng phá lên cười. Nụ cười nửa ngạc nhiên nửa trêu đùa giống bàn tay kéo nó ném lên cạn một cách thô bạo, nó chuyển đột ngột từ tê liệt sang xấu hổ đến mức không dám nhìn chàng nữa. Chuyện này thật tệ, nó vừa nói cái gì vậy?


    “Ồ xin lỗi anh không có ý chế nhạo gì cả. Anh chỉ chưa thấy ai hỏi người lạ như thế thôi.”


    Lắc thật nhẹ hai vai mềm nhũn của nó, mắt chàng xuyên thẳng qua mắt nó, chàng hỏi:


    “Tên em là gì vậy?”


    Chẳng cần đến ánh mắt có ma lực ấy, trái tim nó đã đủ vỡ tung ra.


    “Em... Lu...cinda...”


    “Là ánh sáng phải không? … Cái tên đẹp đó. Còn anh là Kelverian.”


    Kelverian... Nó nhẩm lại cái tên ấy, đương nhiên chỉ trong đầu thôi. Nhẩm rồi lại nhìn chàng, rõ ràng kể cả khi trong trạng thái đờ đẫn nó vẫn nhận thức được chàng rất đẹp. Đẹp một cách huyền ảo, ma mị, không giống con người.


    Vậy mà vẻ ma mị ấy càng ngày càng trở nên thật hơn. Trán cao, lông mày đậm, mắt phẳng lặng, dáng người và gương mặt đều thanh tú, tóc dài, hài hòa mà không quá ấn tượng. Sự gần gũi của chàng dần dần xóa đi những cảm giác khó hiểu trong nó, đương nhiên lòng nó vẫn xao động khi nhìn sâu vào đôi mắt chàng. Nhưng đại dương xanh biếc bao la ấy, những ngọn sóng tấu khúc giao hưởng cùng gió và màu tóc ấy trở nên thân thiết với nó từ lúc nào. Có lẽ chưa một ai trên đời này, kể cả mẹ làm thấy bình yên đến thế, đêm nào nó cũng chạy đến mỏm đá trông lên vầng trăng tròn vành khối tinh cầu bạc khổng lồ để nghe chàng thổi sáo. Và chưa một lần cất tiếng gọi, nó luôn đứng ngắm dáng hình thanh tú ấy từ phía sau cho đến tận khi tiếng nhạc thôi âm vang, chàng quay lại mỉm cười.


    Thực ra nói thế này người ta cũng dễ tặc lưỡi mà hồ rằng chàng chỉ đẹp thôi chứ chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng không, càng ngày nó càng phát hiện ra ở chàng nhiều điều kỳ lạ. Chàng chỉ đến vào ban đêm, ban ngày chưa một lần nó thấy chàng hiện diện ở bất cứ đâu, và luôn đi trước khi trời sáng. Nhiều lúc nó cố giữ chàng lại nhưng không được. Nó không thể nhớ rằng chàng đã đến và đi như thế nào, dường như đột nhiên hiện ra rồi đột nhiên biến mất. Thậm chí nó còn không thể định nghĩa rõ ràng chàng là mơ hay thật. Khi gương mặt, dáng hình chàng trở nên quen thuộc thì nó lại cảm thấy hành động, suy nghĩ của chàng càng ngày càng mờ ảo. Chàng dường như thuộc về một nơi khác, một thời gian khác, một thế giới khác. Nó đoán rằng thế giới ấy cũng bình yên như chính chàng vậy.


    Thật kỳ lạ, càng ngày nó càng cảm thấy chàng quan trọng, rằng giữa cái rãnh sâu nó đang sống chỉ có chàng là khoảng lặng duy nhất, rằng mình không thể rời xa chàng được nữa.


    Chỉ vì trên lưng chàng dường như có một đôi cánh vô hình chăng? Một đôi cánh chắc chắn là lông vũ trắng tinh khiết.


    Một thiên nhân đẹp đẽ tới đây từ vòm trời cao vợi…

    ***

    [I]

  3. #3
    Join Date
    Feb 2010
    Location
    Everland - thiên đường không hoàn hảo
    Age
    25
    Posts
    109
    Rep Power
    118
    Spoiler:
    Nơi nó ở là một tòa nhà khá rộng nằm gần bìa rừng, cách biệt với khu dân cư. Đứng trên lầu năm nhìn qua cửa sổ sau - ô kính bé xíu chỉ vừa một gương mặt - có thể thấy xa xa quang cảnh của đô thị tráng lệ, mường tượng ra san sát những tòa nhà, những đường phố quang đãng cùng lễ đường lớn trắng đẹp như cung điện thiên nhân. Ngày xưa nó hay hỏi mẹ tại sao ngôi nhà lại nằm ở chỗ này, toàn cây cối mà không ở chỗ kia, giữa những tòa nhà khác. Giờ nó lờ mờ đoán ra đây giống chiếc lồng đặc biệt giam giữ một hạt bạch ngọc, nơi dành riêng ân sủng của vị quý tộc giàu cho nàng nô lệ xinh đẹp may mắn. Nàng hay mặc váy đen, mái tóc đen tuyền dài xõa vai nổi bật lên nước da trắng xanh như bóng ma. Những đêm ông ta không tới nàng hay thức trắng, đi dọc hành lang dài nối các căn phòng trống, trong ánh đèn nhạt màu bàn chân nhẹ như bước giữa không trung. Mẹ cũng như nó, chưa bao giờ rời khỏi đây, cuộc sống cứ trôi đi lặng lẽ nơi bốn bức tường hiu quạnh, nàng cũng cô đơn nhưng chưa bao giờ nói ra. Mẹ bằng lòng với điều đó, mẹ yêu ông ta, yêu tha thiết, yêu đến héo mòn. Mẹ hay nói rằng cuộc đời người phụ nữ sinh ra để yêu một người đàn ông, để trọn đời phục vụ và dâng hiến, dù người đó thế nào, đối xử với họ ra sao. Nhưng nó, với cái cá tính bất kham ấy luôn nuôi những ý nghĩ trái ngược dù chưa một lần bộc lộ làm nàng đau lòng.


    Thế giới trong nó như thay đổi vào ngày nó gặp người lạ đầu tiên, chàng trai bí ẩn ấy. Những câu chuyện của chàng làm nó hiểu thế giới không chỉ có một loại người, hơn hết chàng nhóm lên trong nó ngọn lửa khát khao tự do. Nó muốn bay ra khỏi bốn bức tường lạnh lẽo, muốn vứt bỏ cái lốt giả tạo để sống thật với bản chất mãnh liệt bên trong, thứ không hề bình thường ngay từ khi sinh ra. Giống như chàng hay nói con người không phải những thực thể yếu đuối, họ mang một sức mạnh tiềm tàng. Khi làm chủ sức mạnh đó, họ có thể thực hiện mọi điều mình muốn, kể cả vượt lên quy luật vũ trụ ngàn đời.


    Bỗng nó hỏi chàng có phải Yinju chỉ yêu quý một vài người không. Có phải nữ thần đã bỏ quên mẹ con nó trong khi mải mê ban phúc lành cho người khác.


    “Yinju công bằng với tất cả. Sẽ đến ngày ai đó bù đắp lại cho em những gì em chưa có trước kia. Cuộc sống luôn có hai mặt của nó mà.”


    “Thế người ấy là ai ạ?”


    Khi đó nó chỉ buột miệng hỏi câu hỏi ngây thơ và dường như vu vơ ấy. Nhưng chàng mỉm cười nhìn nó, thật lâu, đại dương xanh sâu thẳm cuồn cuộn sóng suy tư - những đợt sóng ngầm sâu dưới mặt phẳng lặng mà đứa trẻ mười tuổi như nó không thể nhìn thấy, rồi trả lời, cũng thật vu vơ như câu hỏi:


    “Có thể là anh chăng...”


    Cuộc sống luôn có hai mặt, Yinju chưa bao giờ bỏ quên ai trong ánh sáng nhiệm màu của Người. Nhưng trước khi ban phước lành, có lẽ Người muốn thử thách, đẩy họ xuống tận cùng tăm tối. Giữa rãnh vực sâu ấy hạnh phúc là những tia nắng xa xăm, nhỏ bé và tưởng chừng không tồn tại.


    Ngày đó, ngày mẹ đi cũng là một sớm nắng nhạt. Tỉnh dậy giữa tiết trời sớm mai và bầy chim ríu rít, nó giật mình khi không thấy mẹ đâu. Chạy dọc những hành lang dài vắng lặng, xuyên qua khu vườn im ắng đến đáng sợ, nó phát hiện ra nàng ngồi dưới tán một cây dẻ. Thanh thản và nhẹ nhàng, nàng trút hết sầu muộn cuộc đời vào đôi mắt đã nhắm. Nó lay gọi nhưng đôi mắt ấy không bao giờ mở ra nữa.


    Mẹ rời bỏ thế gian này bình yên như khúc nguyện hồn. Cha không về kể cả khi cỗ quan tài tan ra giữa lửa đỏ và nó thả tro của nàng theo ngọn gió nơi bình nguyên ngút ngàn sau đầu mỏm đá. Nó không rõ ông ta đang làm gì, cũng không quan tâm, chỉ có nhiệm vụ là làm theo chỉ dẫn của linh mục và ngậm chặt miệng không nói lấy một lời, cũng không hề rơi một giọt nước mắt. Chỉ là một đám tang qua loa cho xong chuyện. Chỉ là những bóng người vào rồi ra cho thỏa trí tò mò, không chút tiếc thương vì họ chẳng biết người phụ nữ đẹp đó là ai. Chỉ là một thế giới xa lạ không dành cho nó, kẻ vốn bị bỏ rơi từ khi chào đời.


    Ngày đó, ngày nó ngỡ ngàng nghe vĩ cầm tấu khúc nhạc nguyện hồn ngân lên giữa thánh đường lớn. Du dương và ngọt ngào. Không đau đớn, không oán than, chỉ dịu dàng tựa lời ru của Nữ thần. Nó hỏi chàng tại sao.


    “Vì những linh hồn cần được ra đi thanh thản, họ không thể hạnh phúc nếu vẫn còn mang đau đớn trong lòng.”


    Rồi bản nguyện hồn lại cất lên, vẫn hiền hòa mà xa mờ hơn, mang âm hưởng da diết hơn từ cây sáo của chàng. Chàng không hề biết nó vừa mất một người mẹ. Chàng không hề biết nó đã nhìn chàng với đôi mắt cạn kiệt cảm xúc. Chàng không hề biết lòng đó đã nín lặng một lúc lâu. Chàng chỉ say sưa trong bài ca của mình cho đến lúc nó bật khóc. Nó gập người trên đùi chàng, úp hai bàn tay vào mặt vừa khóc vừa gào mẹ ơi nghèn nghẹn trong cổ họng. Chàng không thốt lên được gì nữa, ngạc nhiên như thể trong đời chưa thấy ai khóc dữ dội đến thế. Nó không khóc làm mẹ không thể nhẹ lòng đến bên Nữ thần Yinju. Nó không khóc cho những kẻ ngoài kia xem làm trò vui. Chỉ có ở đây, bên người quan tâm yêu thương thực sự nó mới có thể rơi nước mắt. Chàng đặt tay lên tấm lưng thút thít của nó, rồi ôm nó vào lòng vỗ về. Chàng không bắt nó ngừng lại, chỉ giữ nguyên như thế chờ đợi đến khi nó nín. Vì trẻ con không sinh ra để chịu đựng, tâm hồn chúng còn quá mong manh. Nó mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.


    Mắt chàng bỗng nhìn xa xăm vào khoảng trời đêm đầy sao. Hồi tưởng.


    Cuối cùng nó cũng nín, thỉnh thoảng lại nấc không ra tiếng, mắt đỏ nghẹn. Chàng không giỏi dỗ trẻ con nhưng rõ ràng phải làm trò gì đó lúc này. Vuốt ve mái tóc đen mềm, chàng mỉm cười hỏi:


    “Em có muốn bay không?”


    Nó mở to đôi mắt đẫm nước nhìn chàng không chớp. Có vẻ nó đang lẫn lộn không biết chàng nói thật hay đùa. Như khẳng định một lần nữa, chàng quay lưng ngồi xuống trước mặt nó.


    “Anh nói thật đấy. Trèo lên đi!”


    Chưa nói hết lời chàng đã cảm nhận thấy thân hình bé nhỏ của nó nép sát vào lưng mình, bàn tay mềm quấn qua cổ và đôi chân nhỏ xíu tỳ vào hông. Chàng cười giòn xóc nó lên, nắm chặt hai bàn tay đang đan vào nhau của nó.


    “Bay nào!”


    Mặt đất kia đột ngột rời xa tầm mắt nó, mỏm đá và những thân cây thu nhỏ lại, mọi thứ biến đổi nhanh làm nó thấy chóng mặt. Nó nhắm tịt mắt, trong ánh nhìn đầy bóng tối chỉ còn cảm giác bên dưới bên trên đều nặng trĩu, những cơn gió mạnh bạo ép nó xuống tấm lưng chàng. Gió ào qua hai bên tai ù ù, không rõ có tiếng đập cánh hay không. Chắc là có, nó đang bay mà. Chắc là đang bay lên cao, cao đến mức nào nó không tưởng tượng nổi, chắc chắn phải hơn nóc nhà hoặc ngọn cây dẻ trong sân. Giá như nó có thể mở mắt lúc này, nó thề rằng mình đang ở giữa hai chiếc cánh rộng phủ lông vũ nhưng gió ghì chặt mi mắt nó xuống. Cảm giác này qua khá nhanh, gió đột ngột dừng lại, tĩnh lặng một phần mười giây rồi chuyển hướng vi vu làm tung bay mái tóc dài của chàng.


    “Mở mắt ra đi chứ Lucy! Nhìn xem chúng ta đang ở đâu này!”


    Bóng tối trong ánh nhìn dần tan ra, bóng tối của bầu trời đêm bao phủ, nó kinh ngạc thấy khu rừng lọt thỏm như một đám rêu đen đen dưới kia, xa lắm, còn đô thị là đám trăng trắng lốm đốm sáng bên cạnh. Mọi thứ thân thuộc với nó biến mất trong hình hài tí hon không còn nhận ra đâu là ngôi nhà, đâu là mỏm đá, đâu là thánh đường. Mặt trăng tròn vành lớn đến ngập tầm nhìn, nó đang ở ngay trước vầng tinh cầu chói sáng ấy. Nó reo lên thích thú, vươn tay như thể chỉ cần một cú chạm có thể cảm nhận được da thịt lung linh của mặt trăng vậy, nhưng chưa tới, cánh tay huơ giữa thinh không ngập gió. Mặt trăng còn cách nó một khoảng nữa, rất gần thôi. Nó nằng nặc đòi chàng bay lên trước chút ít.


    “Ngốc, mặt trăng còn ở xa và cao lắm, làm sao em chạm tới được.”


    “Không đâu Kel, rất gần mà!” - nó lắc đầu nguây nguẩy.


    Nhưng rõ ràng dù có bay mãi về phía trước nó vẫn không thể ôm lấy mặt trăng trong hai cánh tay. Dường như vầng tinh cầu bạc cũng bay như nó, lùi về phía sau giữ một khoảng cách cố định, thật gần mà xa vời đến nao lòng.


    “Tại sao lại thế nhỉ...” - nó phụng phịu.


    “Vì mặt trăng quá to lớn, rực rỡ nên dù ở rất xa vẫn làm em cảm thấy gần.”


    Khi đó nó không hiểu cuộc đời cũng vậy. Có những thứ vốn ở rất xa không thể cầm nắm được nhưng lại tưởng chừng gần trong gang tấc. Khi đó nó chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, dễ khóc và dễ cười. Một đứa trẻ bỡ ngỡ trước vẻ đẹp của thế giới nhìn từ trên cao. Bám chặt tay vào đôi vai rộng, nó dướn người lên đón những cơn gió đêm phả vào mặt, cảm nhận không trung rộng lớn vô vàn. Tự do là thế này ư, nhẹ nhàng thanh thản không bị trói buộc. Chưa bao giờ nó muốn tan ra như thế, tan ra làm cơn gió để cùng chàng đi mãi về chân trời.


    “Đôi cánh của anh đâu rồi ạ?”


    “Anh để quên ở nơi khác rồi. Không có cánh anh vẫn bay được cơ mà.”


    “Chắc là nó màu trắng anh nhỉ. Như cánh thiên nhân vậy...”


    Chàng không nói, lặng lẽ dõi ánh mắt về đường chân trời mờ ảo. Mặt trời đang ngủ quên ở đó.


    Cánh trắng cánh đen, khác nhau đến thế?


    ...

  4. #4
    Join Date
    Feb 2010
    Location
    Everland - thiên đường không hoàn hảo
    Age
    25
    Posts
    109
    Rep Power
    118
    Spoiler:
    Đêm tối miên man trôi đi trong sự tĩnh lặng của hành lang dài. Có những lần nó thấy bóng người phụ nữ vận đồ đen dạo bước không tiếng động qua những căn phòng trống, xuyên qua ảo ảnh hư vô. Có những sớm mờ sương nàng vận đồ trắng lấp lóa giữa khoảng vườn lẫn nắng và màu xanh lá. Có những chiều vằn đỏ như máu nàng ngồi dưới tán cây dẻ, dáng hình dịu dàng biến mất dần dần. Nó không biết đó có phải là linh hồn lang thang hay ký ức phản chiếu từ quá khứ lên thực tại qua một tấm gương phẳng là nỗi nhớ. Không khí loãng sau trận mưa bao bọc lấy ngôi biệt thự, vài âm thanh xa vắng đập vào thính giác như tiếng thì thầm của mẹ.


    Ngày đó, ngày mẹ nhẹ bước về thiên đàng.


    Ngày đó, ngày đứa trẻ nhìn thế giới bằng con mắt không đổ lệ.


    Ngày đó, ngày nó nguyền rủa ông ta bằng những viễn cảnh cay độc nhất khi những ngón tay thô kệch sờ nắn lồng ngực trẻ con trắng trẻo. Rồi ông ta choàng qua lưng nó, ghì đầu vào vai cắn lấy dái tai nó, bàn tay ma mãnh len lỏi vào lớp áo. Nó co rúm người lại trong nỗi ghê tởm. Kể cả khi huyết quản chảy chung một dòng máu, nó cũng không gọi một tiếng cha.


    Ngày đó, ngày nó vùng vẫy đẩy con thú hoang khỏi người mình rồi chạy vào màn đêm.


    Thật sự mong ước, dù là cay nghiệt, lũ địa nhân sẽ đến và xé xác ông ta ra.


    Ngày đó tiếng sáo ai văng vẳng khúc nguyện hồn. Bóng chàng dát ánh trăng lấp lánh. Chàng đứng đó nhưng nó không thể chạm vào, vẫn như lần đầu tiên gặp mặt, dáng hình thanh tú trong chiếc áo choàng bạc, mái tóc trắng dài, kiêu hãnh và cô độc. Một giấc mơ chưa bao giờ thuộc về nó. Vì bên chàng là một người con gái, tóc đen dài trải vào gió đêm. Họ tựa vai nhau dưới ánh trăng, trăng họa tiếng sáo nhẹ nhàng vi vu. Chàng cũng giống vầng trăng kia chẳng thể chạm tới dù tưởng như thật gần. Trăng bao phủ con người trong vẻ lộng lẫy rồi tan đi ngay khi bình minh vừa ló rạng. Và nó, rốt cuộc đã thu gom từng chút một thứ ánh sáng mong manh đó ôm vào lòng.


    Có phải là yêu không? Yêu vô vọng.


    Chàng đã nói những giấc mơ đôi khi còn thật hơn cuộc sống. Vậy thì sẽ ra sao nếu chàng chỉ là một giấc mơ, một ảo ảnh thôi, chưa bao giờ tồn tại, chưa bao giờ dù trong giây lát.


    “Kel..”


    “Con gái, phụ nữ chúng ta sinh ra để sống vì một người đàn ông...”


    Mẹ yêu cha mà trở nên cam chịu. Nó không muốn trở thành như vậy, không muốn yêu ai hết.


    Nhưng giờ đây, nó đang ngồi tựa lưng vào gốc cây dẻ, mắt nhắm hờ hướng xa xăm lên bầu trời lấp lánh sao. Mơ màng buồn, héo hon như đôi mắt mẹ ngày đó. Trong cơn mưa đêm thu nhịp nhàng và bình thản.


    Liệu có nên trở nên điên dại. Giữa thế giới bình yên này...


    “Đồ đê tiện, nghe tiếng mày rên rỉ không? Ngậm mồm vào đi.”


    Nó ngạt thở. Ngực nó sắp nát vì ông ta đang đè lên, cơ thể sắp rách ra trong nhục nhã và đau đớn. Mọi thứ xảy đến rất nhanh. Nhanh đến mức, nó chỉ cảm thấy toàn thân nhức nhối, ngột ngạt, rồi con quỷ đã siết chặt nó trong vòng tay nhớp nháp mùi dục vọng.
    Chỉ có Yinju mới biết nỗi tức giận có thể khiến người ta làm gì. Khi cú đạp của nó làm chiếc bình hoa vỡ vụn thành những mảnh thủy tinh lung linh sắc nhọn.


    Ngày đó cư dân vùng Tranquility thường đồn đại về việc địa nhân sẽ quay trở lại tàn phá thế giới lần nữa. Họ cũng thường kể về một đứa bé mười tuổi, hình như đã bị ám mà giết chính cha mình ngay trong đêm bị lạm dụng. Quân cảnh vệ tìm thấy nó trong ngăn tủ ở góc căn phòng nhuốm máu và xác người đàn ông trần trụi nằm giữa sàn nhà. Gương mặt bê bết đỏ, quần áo bị xé nát, đôi mắt to tròn ngập kinh hãi, tay trái nắm chặt mảnh thủy tinh đầy máu. Răng nó cắn nát môi để không bật ra một tiếng kêu khóc nào, thân hình nhỏ bé đờ đẫn vô tri đông cứng như ngâm trong băng tuyết. Họ coi nó là hiện thân của địa nhân, của chết chóc, nguyền rủa, sợ hãi nó như loài quái vật. Họ đóng chặt cửa cầu nguyện sự giúp đỡ của các thiên nhân khi cảnh vệ kéo lê xích sắt dẫn nó đến Hỏa ngục.


    Ngày đó có một người đàn bà bạo dạn với hai đứa con nhỏ cầm kéo đòi cắt nát mặt nó vì đã giết chồng bà. Lưỡi kéo khía tả tơi trơ trụi mái tóc đen dài, khía qua đầu, qua gương mặt búp bê chẳng còn cảm xúc. Cảnh vệ phải vất vả lắm mới lôi được bà ta ra khỏi đứa trẻ đã đầy những vết cắt.


    Ngày đó có một đứa trẻ mới bước sang tuổi mười một bị làm lễ trừ tà rồi tống vào Hỏa ngục, nơi chưa một quý tộc nào chịu một hằn roi, hoặc chưa một nô lệ nào sống sót trở ra. Đứa bé như cục sứ trắng trẻo bị rút cạn linh hồn đờ đẫn đi qua các phòng giam gỗ, mắt cúi gằm không ngước nhìn những bộ xương gầy đét bên trong chỉ một lần.


    Ngày đó, ngày Hỏa ngục thật sự chìm trong lửa. Giống như bóp hai tuýp màu, trộn chất keo bằng chiếc bút lông nhỏ. Những đường màu ngoằn ngoèo. Bốc cao. Cao lên. Cao nữa. Nhấp nháy, lung lay, đẹp đến kỳ ảo. Lũ nô lệ tội lỗi oằn oại kêu gào. Chẳng ai đến cứu, chỉ khi tất cả cháy rụi họ mới xúm lại, nhặt những chiếc xương cho chung vào một cái hố rộng, có gạch bao quanh. Không một sinh linh sống sót. Kể cả đứa bé gái mười một tuổi.


    Ngày đó, ngày đứa bé vừa bước sang tuổi mười một giữa lửa đỏ mơ về bóng hình tóc bạc dưới ánh trăng thổi khúc nguyện hồn. Bình yên lắm. Bóng người khuất sau tán lá cây xanh mướt. Gió đêm lồng lộng thổi. Ánh trăng lay lay.


    Cười...






    .
    ...
    .....
    Những chiếc lá mỏng manh rũ xuống
    Gió khẽ buông giấc ngủ dịu êm
    Ta đợi chờ giữa màn đêm sâu thẳm
    Nghe xa xăm ai hát khúc nguyện hồn...
    .....
    ...
    .


Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •