Thuở ấy, từ khi mới khai thiên lập địa, tồn tại sâu thẳm trong mỗi sinh vật trên thế giới đều có sự đấu tranh ác liệt giữa cái thiện và cái ác. Dần dà, sự khác biệt giữa hai thái cực ấy ngày càng lớn hơn… Và cuối cùng, cuộc chiến ấy đã nổ ra, như báo trước một thời kỳ đen tối của thế giới. Cái ác, được đứng đầu bởi Seven Orgs, xuất thân là con người nhưng bị sức mạnh của tà phái lấn át hết lý trí và tình cảm, trở nên lạnh nhạt với mọi thứ. Cái thiện, còn được biết đến với đội quân gồm những loài vật có thể thực hiện những khả năng phi thường mà không loài sinh vật nào khác có thể thực hiện – Pokemon. Thế nhưng, sức mạnh của Bảy Chúa Quỷ quá mạnh, cái thiện ngày một thất thế khi để mất quá nhiều vùng đất quan trọng vào tay chúng. Những cư dân Pokemon lương thiệt buộc lòng phải rời xa khỏi thế giới tươi đẹp ấy mà chúng đã dày công bảo vệ, nhưng vẫn luôn nung nấu trong mình lòng quyết tâm sâu sắc rằng một ngày nào đó chúng sẽ chiến thắng lũ quỷ tàn bạo, dành lại những gì đã mất. Cuộc chiến tranh trải dài suốt 2000 năm đã sớm đi vào quá khứ…
Những cư dân Pokemon cuối cùng đã tìm được một thế giới cho riêng mình, một thế giới yên bình, không chiến tranh, không có sự tồn tại của cái ác. Sau này, chúng gọi nơi ấy là Dải Ngân hà, còn lũ quỷ sống trong Hố đen Vũ trụ. Cuối cùng, Arceus – vị Thánh tổ uy nghiêm của muôn loài quyết định tạo nên một sinh vật mới, được xem như là sinh vật thượng đẳng và sẽ thay Ngài cai trị thế giới này, chống lại lũ quỷ xấu xa. Đó chính là con người.
Khi loài sinh vật thượng đẳng ấy được tạo ra, họ đã được ban cho một trí tuệ tuyệt vời và hơn cả là một trái tim nhân hậu, có lý trí và tình cảm. Họ phát triển mạnh mẽ và dần dần làm chủ được thế giới. Tuy nhiên, không phải bất cứ con người nào cũng tốt… Điều đáng buồn là những con người ấy lại cấu kết với cái ác, bán thân mình cho quỷ dữ, và rồi… điều khủng khiếp đã xảy ra: lũ quỷ, khi không còn chỗ sống trong Hố đen Vũ trụ, chúng đã bành trướng thế lực, tràn sang xâm lược Dải Ngân hà, hòng biến vùng đất xinh đẹp ấy trở thành lãnh địa mới của mình. Vậy là muôn loài, bao gồm cả Pokemon và con người, lại một lần nữa đứng lên chống lại cái ác. Cuộc chiến nổ ra, khốc liệt gấp bội so với cuộc chiến trước kia. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một số con người dũng cảm đã quyết định hy sinh một phần thân mình cho Arceus để cầu xin Ngài ban cho họ một sức mạnh để chống lại lũ quỷ. Lời thỉnh cầu được chấp nhận, và những con người ấy đã trở thành những Dragooner – được biết đến như những dũng sĩ kiên cường và dũng cảm nhất. Cuộc đời của họ gắn liền với những chuyến hành trình đẩy gian khổ đến giải phóng những nơi đã rơi vào tay lũ quỷ, chiến đấu bảo vệ Dải Ngân hà. Tuy nhiên, họ không chiến đấu đơn độc, sát cánh bên những Dragooner là thanh Holivier – vũ khí họ được Arceus ban tặng khi trở thành một chiến binh Dragooner – và ba loài Pokemon, trong đó có một Pokemon Rồng. Những chiến binh Pokemon ấy trung thành và vô cùng mạnh mẽ đã giúp đỡ các Dragooner rất nhiều trong cuộc trường chinh vạn dặm. Cuộc chiến với lũ quỷ 300 năm về trước lại bùng nổ, tại ngay mảnh đất yên bình của Pokemon…
Câu truyện sau đây, kể về cuộc sống của một Dragooner trẻ tuổi mang tên Allan...
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
**************** Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************
Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!
Last edited by [Chipp]Serenade; 29-01-2011 at 11:34 AM.
The Following 15 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
************************************************** **********
Cung điện Reshiram, Sirjin
Nơi Allan đang đứng là một bãi đát hoang tàn, thật khó có thể tưởng tượng được trước kia, đây là một trong những cung điện đẹp nhất trên thế giới. Những cây cột đá được chạm khắc công phu bị gãy và đổ đè lên nhau, sàn nhà nứt toác, vôi vữa rải đầy trên tấm thảm nhung màu đỏ đã bị cào xé bươm tườm… Cả quang cảnh thấm đẫm hương vị tang tóc, đâu đó vẫn còn linh hồn của những kẻ xấu số nương theo cơn gió bay ra khỏi cửa sổ bể nát. Allan đứng lặng người, phóng tầm mắt bao quát không gian. Cậu thở dài. Cuộc chiến này mới chỉ diễn ra được hơn một năm nhưng hãy nhìn xem nó đã gây ra những gì? Fantalia – Holivier của Allan – đang cắm xuống nền đất nứt nẻ. Đó là một thanh kiếm dài, có đường viền phát ra ánh sáng màu đỏ rực, đốc kiếm có nạm viên ngọc cùng màu, nó ánh lên một sức mạnh kỳ lạ. Fantalia đã cùng Allan chinh chiến trên khắp các mặt trận, có thể coi đó là vật bất ly thân đối với cậu. Allan là một Dragooner sở hữu sức mạnh của Lửa, và cậu có lẽ là một Dragooner tương đối chậm tiến so với những người khác. Khi người bạn thân của cậu – Fred – đã có trong tay một con Pokemon Rồng cho riêng mình thì Allan mới chỉ có Fantalia làm bạn. Điều này làm cậu hơi buồn nhưng Allan luôn tin tưởng rằng một ngày không xa, cậu sẽ là người sở hữu ba Pokemon mạnh nhất.
Một trận chiến đãm máu vừa xảy ra tức thì, khi nhìn thấy cảnh tượng hàng đống xác Org chất chồng lên nhau. Đâu đó cũng có thể nhận ra một số Gladiate đã hy sinh, họ chấp nhận hiến dâng mãi mãi linh hồn của mình vì sự yên bình của Dải Ngân hà mênh mông. Allan vuốt tóc, mái tóc màu bạch kim của cậu đã nám khói và bết một ít máu, chẳng biết đó có phải là máu của đồng đội cậu không nữa? Bằng một cú xoay người đột ngột, Allan quay ngoắt ra phía cánh cửa Cung điện – giờ đây đã tàn tạ, gãy đổ như vừa bị một chiếc xe ủi đất cán nát - đồng thời, cậu đưa tay rút phắt thanh Fantalia lên khỏi nền đất và giắt nó vào thắt lưng. Mảnh áo choàng vai của cậu đã bị rách một phần, chắc là do tên Org nào chém trúng. Thực ra, bây giờ trong đầu Allan đang có những suy nghĩ khác. Cậu đang thực sự muốn có cho mình một người bạn đồng hành, thực sự thân thiết và gắn bó. Nhìn những Dragooner khác chỉ cần phất tay là đã có một con Pokemon Rồng đáp xuống bên cạnh mà lòng cậu nôn nao. Điều thứ hai đang khiến Allan trầm ngâm chính là cuộc chiến tàn khốc này. Lũ quỷ – giống sinh vật khủng khiếp nhất mà cậu từng thấy – đã gây ra những điều thảm khốc đến cho thế giới này. Seven Orgs là những kẻ cầm đầu, chúng tàn bạo, dã man, vô nhân tính. Thuở nhỏ, cậu đã từng tận mắt chứng kiến... cái chết đau thương của người mà cậu hết lòng yêu thương – mẹ. Khi ấy, Allan mới chỉ hơn sáu tuổi. Gia đình cậu sinh sống trên một tiểu hành tinh nằm giữa hành tinh Hyuken và Solki thuộc Ngân hà thứ Tám. Bố Allan ra đi biệt tích từ khi cậu chưa ra đời. Một mình người mẹ trẻ tần tảo nuôi lớn cậu mỗi ngày. Và khi cậu còn chưa có đủ nhận thức để hiểu được hết mọi việc xung quanh mình thì... Trong một trận càn ác liệt của quân Org, cả làng Vivian của cậu đã phải bỏ trốn. Chẳng ngờ, họ đã bị bọn Org chặn ngang đường và tấn công. Mẹ Allan, trong nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng, đã lấy cả thân mình để đỡ cho đứa con trai bé bỏng của mình khỏi bàn tay tử thần. Chiếc lưỡi hái trên bàn tay gã Org bổ thẳng xuống, và Allan cảm thấy một dòng máu đỏ tươi lăn trên khuôn mặt vẫn còn chưa hết sợ hãi của mình. Mẹ cậu gục xuống, mặt tái nhợt đi, bà nói với con, giọng tha thiết mà đến bây giờ, Allan vẫn không thể quên được:
- Chạy đi con ơi! Hãy...
Bà đã tắt thở trước khi nói hết lời trăng trối của mình. Allan hoảng sợ, bỏ chạy theo dân làng và được những người trong làng nuôi nấng thay cho sự yêu thương của mà cậu chưa nhận được trọn vẹn từ mẹ. Giờ đây, khi đã hai mươi tuổi - lứa tuổi đẹp tuyệt diệu của đời người – Allan đã trở thành một Dragooner, sát cánh bên những chiến binh Dragooner khác, những Gladiate để bảo vệ mảnh đất này. Bởi cậu không muốn một ai phải chịu đựng nỗi đau như cậu đã từng trải qua nữa. Đó là quá khứ đầy máu, sự ám ảnh tột cùng đã sớm hằn sâu trong tâm trí non nớt của đứa bé sáu tuổi đầu và có lẽ sẽ theo mãi cho đến khi cậu từ giã cuộc đời này. Allan đang bước đi dọc theo một hẻm núi lô nhô những đá, miên man suy nghĩ. Bất chợt, một bàn tay đặt lên vai cậu:
- Này! còn tiếp...
Allan - Fire Dragooner
Fantalia
Cung điện Reshiram
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 04:43 PM.
The Following 11 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
... tiếp theo
Allan quay ngoắt người lại, trước mặt cậu là một chiến binh Dragooner với mái tóc vàng lượn sóng, cặp mắt sắc lẹm khiến cho vẻ lạnh lùng toả ra cả khuôn mặt, đôi lông mày xếch lên và một nụ cười nhẹ nở trên môi. Không ai xa lạ, đó chính là Fred, với ngọn giáo Armanda màu vàng rực giắt sau lưng. Vũ khí ấy, đã gieo rắc bao nỗi kinh hoàng cho những tên Org cho dù chúng có hiếu chiến đến đâu. Fred sử dụng giáo thuần thục hơn tất cả những Dragooner mà Allan từng biết. Hai người chơi thân với nhau từ thuở còn bé xíu, có lẽ một phần vì hai nhà ở sát bên cạnh và hoàn cảnh gia đình cũng có nhiều phần giống. Nếu như bố Allan bị mất tích tính cho đến nay là hơn hai mươi mốt năm trời, thì bố Fred đã hy sinh trong một trận giao tranh quyết liệt giữa các Dragooner và quân Org. Hai đứa đã được nuôi nấng bởi hai người mẹ hiền từ, hết mực thương yêu con cho đến khi lũ Org khiến cho họ ra đi bằng một chiếc lưỡi hái, và một ngọn lửa đỏ thiêu rụi cả ngôi nhà. Đó là những ký ức đau thương, nhưng cũng đủ tiếp thêm cho hai Dragooner trẻ tuổi nhiều nghị lực sống hơn một phần những Dragooner khác cùng lứa. Fred đã rất thành công trên con đường trở thành Dragooner vô địch của mình, từ khi cậu và Allan bắt đầu thực hiện ước mơ làm những Kỵ sĩ Rồng ấy tính đến nay đã được hơn một năm trời. Và Fred đã có trong tay bảng thành tích hoành tráng chẳng kém gì người cha của cậu trước kia. Ngoài ra, Fred cũng sở hữu cho mình một Pokemon Rồng được mệnh danh là Ngọn lửa Sống – Charizard. Fred bắt gặp nó từ khi nó vẫn là một con Charmander nhỏ xíu với làn da rám nắng, đôi mắt tinh nghịch và ngọn lửa liu riu bập bùng ở chót đuôi. Nó đã cùng Fred tham gia những trận đấu khốc liệt tại các hành tinh xa xôi, và với bằng ấy kinh nghiệm đã đủ giúp nó trở thành một con Charizard dũng mãnh với đôi cánh khổng lồ che khuất cả một phần bầu trời. Lúc này đây, Fred đang đứng ngay bên cạnh Charizard, có lẽ họ vừa từ khu đất gần đó bay tới và vô tình bắt gặp Allan tại đây. Fred mở đầu câu chuyện:
- Vừa làm nhiệm vụ xong đó à?
- Có lẽ vậy, tớ cũng không rõ có còn tên Org nào ở đây nữa không nên vẫn lượng lự chưa định đi khỏi – Allan đáp khi nhìn quanh quất như để chứng minh cho lời nói của mình.
- Hơi đâu mà lo nghĩ những chuyện ấy, với khả năng của mình, cậu thừa sức đánh bại cả trăm tên Org loi choi như thế mà – Fred cười xoà, như thể tiêu diệt những tên Org là chuyện rất đỗi bình thường với cậu ta vậy.
Allan khẽ gật đầu và đưa mắt nhìn Fred thay vì đảo quanh quất như ban nãy. Vóc dáng nó vẫn thế, tuy đã trở thành hai Dragooner độc lập với nhau nhưng đôi bạn vẫn thường xuyên gặp gỡ luôn trong những lần làm nhiệm vụ. Fred tuy là một Dragooner giỏi, có năng lực phi thường nhưng lại khá ngạo mạn. Allan nghĩ vậy, cho dù cậu đôi lúc vẫn hy vọng là mình đánh giá nhầm. Đột nhiên, Fred phất tay:
- Này, cậu nghĩ gì thế? Bây giờ cậu có muốn cùng tớ kiểm tra một vòng quanh khu này không? Trông cậu rõ ràng là vẫn nôn nóng tìm kiếm thêm vài tên Org còn lảng vảng ở đây.
- Thôi thì... cũng được. Cậu đã ngỏ lời thì tớ cũng không nỡ từ chối – Allan đáp lời sau một thoáng suy nghĩ.
- Đi bộ thôi hay là... – Fred nói và liếc mắt nhìn đầy ý nghĩa về phía con Charizard đang khụt khịt mũi ở bên cạnh.
- Tớ chưa bao giờ ngồi trên lưng một con Pokemon nào đang bay cả – Allan thú thực.
- Quyết định vậy nhé – Fred cười và nắm lấy tay Allan phóng vụt lên tấm lưng màu cam khổng lồ của con Charizard, nhanh đến nỗi Allan chưa kịp phản ứng và suýt nữa thì té.
Con Pokemon Rồng hùng dũng dang rộng đôi cánh và vỗ phần phật một cách mạnh mẽ. Cát bụi bị gió hất tung lên mù mịt, và cả thân hình đồ sộ của Charizard bắt đầu cất lên khỏi mặt đất. Khi đã giữ được thăng bằng, nó phóng vụt đi. Allan có thể cảm nhận được từng đợt gió khô nóng quất vào mặt mình, bỏng rát. Hành tinh này khô cằn quá, cây cối đã chết hết rồi nên nắng rất nóng, không khí lại hanh khô vì thiếu nước. Từ trên cao, Allan có thể nhìn thấy những dải đồng bằng phẳng phiu trải dài suốt đến chân trời. Xa xa, từng rặng núi lô nhô, trập trập trùng trùng như những đợt sóng ngoài biển khơi vậy. Rải rác đâu đó những cành cây bị cháy đen, hoặc bóng dáng vài Gladiate đang rảo bước trên con đường mòn. Càng lên cao, Allan càng cảm thấy nhớ bầu trời trong xanh ở tiểu hành tinh Aplatin quê nhà. Nếu so bầu trời ấy với bầu trời tại hành tinh Sirjin này thì quả là khác biệt. Bầu trời cậu đang nhìn thấy ở đây không một cụm mây trắng nào, nó hoàn toàn chỉ có màu vàng, pha sắc đỏ ối như máu. Đang miên man suy nghĩ, chợt một luồng năng lượng phóng vụt lên, cắt ngang qua không gian ngay trước mặt cậu. Allan bất giác phóng tầm mắt xuống. Và một tên Org đang đứng dưới đất, ngay dưới cái bóng khổng lồ của Charizard. Fred ra lệnh cho con Pokemon Rồng từ từ đáp xuống. Khi Charizard vừa nện hai bàn chân tổ chảng của mình đánh uỳnh lên mặt đất, Fred đã nhảy phóc ra khỏi lưng nó và chĩa Armanda về phía đối phương, cùng lúc đó, Allan tiến tới bên cạnh bạn mình. Fred đưa mắt nhìn tên Org một cách khinh miệt, cuối cùng, cậu ta nói:
- Hãy coi như đây là một bài tập luyện bình thường của cậu nhé Allan.
- Ý cậu muốn nói là... – Allan ngập ngừng hỏi lại.
- Đúng vậy, cậu hãy chiến đấu với hắn đi – Fred khảng khái, như thể ra lệnh vậy. còn tiếp...
Fred - Lightning Dragooner
Armanda
Charizard
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 04:45 PM.
The Following 12 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
... tiếp theo
Nói rồi, Fred nhảy phóc về phía sau, đứng khoanh tay trước ngực, đưa ánh mắt đầy háo hức về phía bạn mình. Allan biết mình không còn sự lựa chọn nào khác, cậu quay sang tên Org. Hắn là một chủng loài có tên Jiant với kích thước đồ sộ, cao chừng hai mét mốt với bàn tay to phản có móng như vuốt chim ăn thịt, làn da màu tối chai sạn và cứng cáp. Đôi mắt hắn trắng dã, toát lên vẻ nguy hiểm đáng gờm. Hơn thế, sát khi đang toả ra từ cơ thể cường tráng của hắn cũng như bất kỳ tên Org nào cũng đều khiến cho kẻ thù khiếp sợ. Kinh nghiệm của Allan cho biết hắn là một đối thủ khó xơi, nhưng để hạ hắn cũng chẳng phải chuyện phức tạp lắm nếu biết tận dụng mọi sơ hở cũng như điểm yếu của hắn. Hai bên đứng lặng người, thăm dò nhau từng chút một, qua cái nhìn không chớp mắt, không gian im ắng đủ để nghe tiếng gió thổi xào xạc, cuốn đi một ít tro tàn của thân cây bị cháy xém gần đó.
- “Gràoooo!!!” Con quái thú gầm lên, nó mở đầu trận đấu bằng đòn Supersonic hòng làm địch thủ choáng váng.
Allan cúi thấp người xuống và lao sang bên trái, đồng thời tay cậu rút phắt thanh kiếm Fantalia trên thắt lưng ra. Luồng sóng âm thanh với tần số cao kia đụng trúng mặt đất và thổi tung một ít cát lên mù mịt. Chưa đầu hàng, con Jiant bắt đầu gồng mình lên, cơ bắp nó nổi cuồn cuộn khắp người, cuối cùng, nó vận hết sức chưởng ra một quả cầu lửa nóng hừng hực hệt như một mặt trời thu nhỏ vậy. Quả cầu ấy lao thẳng về phía Allan, mang theo sự huỷ diệt tàn khốc của ngọn lửa hung tợn. Allan thoáng nghĩ, và cậu đột ngột gia tăng tốc độ, đối diện với đòn tấn công khủng khiếp kia. Fred hơi nhướng lông mày lên, tỏ vẻ bất ngờ, nhưng trạng thái ấy sớm biến mất trên gương mặt lạnh như thép của cậu ta. Allan thét vang:
- Sky Uppercut!!!
Cậu hạ thấp người xuống, tay phải đỡ lấy đốc kiếm. Một cú bật cao hãi hùng, Allan vung kiếm rạch một vệt dài và sâu hoắm vào quả cầu lửa của tên Jiant. Những tiếng loẹt xoẹt vang lên, kèm theo đó là hàng chục tia lửa bắn ra đều đều từ vết chém. Cuối cùng, quả cầu bị bửa đôi và tan biến vào không khí. Khi tên Jiant vẫn còn chưa hết bàng hoàng trước đòn tấn công vừa bị chặn đứng, Allan múa thanh kiếm vù vù trên tay, thi triển một chiêu Flame Wheel đẹp mắt. Lửa bắt đầu xuất hiện và xoáy đều theo thanh kiếm, và Allan hất mạnh. Vòng tròn lửa khổng lồ ấy xoáy tít ra khỏi thanh Fantalia, xé toang nền cát ngay khi vừa chạm xuống mặt đất và phả hơi nóng ra tứ phía. Đòn Flame Wheel lăn ào ạt về phía tên Jiant khiến ánh mắt hắn toát lên vẻ kinh hãi. Sự to lớn bề thế đã khiến cho tốc độ của hắn giảm đi đáng kể, lần này hắn không còn đường thoát. Gã Jiant lực lưỡng bắt chéo hai tay và thủ thế vững vàng trước khi cú va đập khủng khiếp xảy ra hất hắn văng xa hàng mét, tàn lửa bắn tứ tung. Mình mẩy hắn dính đầy cát bụi, xây xát khắp nơi. Khi tên Jiant còn đang lồm cồm đứng dậy khó nhọc bởi những vết thương rỉ máu thì... đột nhiên, hắn thấy nhói ở bụng. Kế tiếp là cảm giác man mát khi một cơn gió thoảng qua. Hắn nhìn xuống, kinh hoàng khi thấy một vết chém rất mảnh nhưng sâu hoắm chạy dài từ ổ bụng đến bẹ sườn và máu đang rỏ thành giọt dọc theo vết cắt. Sau lưng hắn, Allan đang tra thanh kiếm vào thắt lưng, bước đi. Đau đớn, gã Jiant rống lên kinh động cả đất trời, và đó cũng là lúc máu từ vết thương hắn phun ra thành dòng, hắn gục xuống nền đất và vĩnh viễn nằm tại đó, với vết chém quyết định mà Allan đã tung ra. Fred vỗ tay khen ngợi:
- Tuyệt lắm, Dragooner Special Slash quả là một chiêu hữu dụng để đối đầu với những gã ngu ngốc đại loại như thế kia.
- Chúng ta ra khỏi đây thôi – Allan đề nghị mà không cần nhìn vào Fred.
Fred gật đầu, cậu ta cùng bạn mình nhảy phóc lên tấm lưng màu cam đồ sộ của Charizard, con Pokemon Rồng vẫn ngoan ngoãn đứng đợi ở đó ngay từ đầu trận đấu. Và nó tung cánh bay đi, về phía chân trời đang thấm đẫm một màu đỏ ối của buổi hoàng hôn. còn tiếp...
Dragooner Special Slash: Chiêu thức chỉ có các Dragooner mới thực hiện được. Bằng cách sử dụng tốc độ tối đa cùng thanh Holivier được giải phóng năng lượng, các Kỵ sĩ Rồng có thể kết liễu đối phương chỉ bằng một nhát chém duy nhất. Dragooner Special Slash đôi khi diễn ra chỉ trong vòng tích tắc bởi tốc độ của đòn tấn công là rất nhanh và mức độ chính xác gần như tuyệt đối.
Jiant
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 02:18 PM.
The Following 10 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
...tiếp theo
************************************************** **********
Space Sphere, Ngân hà số Ba
Allan đang ngồi tựa mình vào cái vỏ màu tía của quả Space Sphere. Do nền khoa học kĩ thuật vẫn còn chưa thực sự phát triển nên phương tiện đi lại xuyên qua vũ trụ của con người và đa số các Pokemon là những quả cầu này. Space Sphere được thiết kế bằng một hợp chất rất đặc biệt có thể di chuyển từ hành tinh này đến hành tinh khác, cung cấp đủ dưỡng khí cho cả đoàn người trong một chuyến đi dài ngày. Vẻ bề ngoài của nó là một trái bong bóng khổng lồ tròn xoe nhẵn nhụi màu tím sẫm, bồng bềnh trôi lơ lửng trong không gian. Space Sphere di chuyển được từ nơi này đến nơi khác là nhờ lực hút từ một hợp chất sinh đôi với nó được đặt ở đích đến. Space Sphere chỉ đi theo lực hút phù hợp với trọng lượng của nó nhất mà thôi. Chính nhờ đặc tính ấy mà phương tiện này đã trở nên rất hữu ích với các cư dân tại Dải Ngân hà.
Quay trở lại với Allan, cậu đang hướng tầm mắt mơ màng nhìn ra khoảng không vũ trụ xa xăm. Đầu óc cậu hiện ra mờ ảo hình ảnh những ngôi nhà mái lá thưa thớt ở vùng quê, gợi nhớ về những cảnh vật đã gắn bó với cậu suốt một thời ấu thơ. Đang chìm đắm trong nỗi nhớ đột nhiên gợn về, bỗng Allan nghe tiếng gọi lớn:
- Này, định ngồi ấy mãi từ lúc đi đến lúc về sao?
Như bừng tỉnh, cậu quay sang nhìn thì thấy gương mặt Fred đang chăm chú nhòm chòng chọc vào mình như thể cậu là sinh vật từ hành tinh khác đến vậy. Fred đăm chiêu:
- Làm gì mà cứ ngồi thừ ra đó mãi thế, lại đây với tớ, tớ sẽ chỉ cho cậu đôi nét về hành tinh chúng ta sắp đặt chân tới.
- À ừ, được thôi, dù gì tớ cũng đang chán lắm đây – Allan vươn vai, cố giấu đi vẻ tiếc nuối cho giây phút yên bình vừa bị phá vỡ.
Thế rồi, đôi bạn rảo bước men theo thành quả Space Sphere, vừa đi, Fred vừa nêu lên một lô một lốc những điều cậu biết về hành tinh sắp tới:
- Hujrack là một hành tinh khá trù phú, cả về tài nguyên cũng như các sinh vật sống tại đó. Những khu rừng nguyên sinh với cây cối um tùm, có cây chỉ thấp lè tè ngang gót chân nhưng có cây lại khổng lồ đến mức hàng trăm người có thể nắm tay nhau bao vòng quanh thân nó mà vẫn không hết. Nổi tiếng nhất phải kể đến loài cây Crocowet, đó là một cây thân gỗ cao chừng vài trăm mét, lá cây màu đỏ loang lổ như bị đổ nước sơn lên vậy, đặc biệt, loài cây này có thể tự cung cấp nước cho chính mình nhờ một bộ phận trên đỉnh có thể hút hơi ẩm từ không khí truyền vào cơ thể. Thân cây có thể là nơi cư trú tuyệt vời cho các loài chim thú, côn trùng...
Allan chẳng còn tâm trí đâu để nghe những lời ấy, Fred nói mười thì cậu lõm bõm được... dăm từ. Từ bé, cậu đã biết tỏng tính khoe khoang tài năng của anh bạn chí thân chí cốt này rồi. Thật may là Fred quả thực rất giỏi. Nó không những thuần thục binh khí mà còn uyên thâm về kiến thức sách vở nói chung. Allan đôi lúc cũng phải điên lên vì ghen tị khi có hàng tá những cô gái xúm quanh Fred trong khi cậu chỉ biết đứng làm bạn với chính mình. Hơn thế, Fred đã có một con Charizard dũng mãnh, uy phong, mỗi lần xung trận có thể thui chín hàng chục tên lính lâu nhâu. Nghĩ tới đây, Allan nhắm mắt lại chịu đựng: “Mình đã có những gì nhỉ, ngoài cái danh Fire Dragooner ra?” Bỗng, không gian xung quanh cậu rung chuyển ầm ầm, quả Space Sphere chao đảo, lắc lư như thể máy bay vừa bị gãy cánh vậy. Fred gào lên át đi những tiếng ầm ầm khi cả quả cầu đang rung lên từng chập:
- Mọi người bám chắc vào!!! Chúng ta đang bị tấn công!!!
- Cậu nói cái gì cơ??? – Allan như thể không tin vào những gì mình vừa nghe.
- Bọn Org, chúng đang tấn công!!! – Fred thét to như thể muốn đục thủng cả màng nhĩ Allan.
Allan cố đưa mắt nhìn qua lớp vỏ màu tím đang co dãn liên tục. Bên ngoài không gian, hằng hà sa những tên Jiant, Redeye, Beevil... đang ào ạt xông tới, vẻ mặt chúng toát lên sự phẫn nộ của một đoàn quân hung tàn nhất. Phía xa hơn nữa, một tên Deneral đang chỉ huy lũ quân lính lâu la tấn công vào quả Space Sphere trước mặt. Chiến sự đã nổ ra, và nó quyết liệt ngay từ những đợt tấn công đầu tiên của quân Org. Fred quyết định:
- Tất cả những Dragooner và Gladiate có mặt trên Space Sphere hãy tập trung đánh trả lại lũ Org khi tôi tìm cách liên hệ với quân ta ở hành tinh Hujrack!
- Tiến lên nào!!! – Những chiến binh khác hô to, tinh thần quyết tâm bừng lên từ đáy mắt họ.
Thế rồi, một cánh cổng tự động mở ra từ bụng của quả Space Sphere, từ đó, các Dragooner và Gladiate – mang trên đầu chiếc mũ đặc biệt giúp con người và Pokemon hít thở như bình thường – lao tới, đôi mắt họ loé lên những tia nhìn giận dữ, thanh Holivier và các vũ khí khác đã sẵn sàng để chém phăng bất cứ tên Org nào. Cuộc đụng độ giữa một nhóm quân nhỏ các Dragooner và bọn Org chuẩn bị diễn ra. Cuối cùng, như hai dòng nước đang ào ạt chảy đụng vào nhau, những tiếng leng keng của binh khí đã vang lên trên chiến trường. Allan cũng có mặt trong cuộc hỗn chiến, cậu vung thanh Fantalia lên cao, tên Org đứng trước mặt bị một nhát chém ngay giữa đầu. Không gian vô trọng lực đã gây ra cho các Dragooner rất nhiều khó khăn trong việc di chuyển, trong khi đó những tên Org vốn là những cư dân sinh ra từ bên ngoài vũ trụ, lại có thể lao đến tấn công một cách điên loạn nhất, hệt như khi chúng đang ở trên mặt đất vậy. “ROẸT!!!” Một mảnh áo của Allan bị xé toạc, đổ lộ ra vết thương đỏ loè máu. Allan nghiến răng chịu đau, cậu xoay người lại và nhìn thấy một tên Grimson đang cầm trên tay chiếc lưỡi hái còn nguyên vết máu. Hắn là một chủng loại Org có hình dáng giống như một lớp vải tồi tàn, rách bươm tườm màu đỏ thẫm trùm lên trên cơ thể thực sự của hắn - một bộ xương khô. Hai hốc mắt của chủng loài này đôi lúc lại bừng lên những tia sáng đỏ lè kì quái, khiến cho đối phương phải dè chừng. Hắn lăm lăm trên tay cây lưỡi hái sáng loáng, tiến chầm chậm về phía Allan, toát lên vẻ khát máu của một con quái thú. Không kịp suy nghĩ, Allan chém một nhát thật mạnh vào ngang bẹ sườn hắn. “KENG!!!” Lưỡi hái của Grimson đã chặn đứng thanh Fantalia, khi chỉ còn cách cơ thể của hắn trong gang tấc. Allan hét to:
- Đỡ này!!!
Thanh Holivier của cậu bắt đầu bừng sáng, giải phóng nguồn năng lượng hừng hực của lửa. Gã Grimson vẫn đứng yên đó, để mặc cho sức nóng làm áo của hắn cong queo, khô quắt lại. Allan hô to:
- Dragonbreath!!!
Đồng thời, cậu chĩa mũi kiếm về phía trước, chờ đợi những ngọn lửa nóng rực phóng ra. Thế nhưng, Fantalia chỉ bừng sáng lên rồi tắt ngúm, thậm chí đến một làn khói cũng không toả ra nổi:
- Cái... cái gì? – Allan kinh hoàng, không thể tin vào mắt mình.
Chớp lấy thời cơ, tên Grimson lao tới, hắn vụt lưỡi hái sắc lẹm của mình xuống. “ROẠT!!!” Allan đã may mắn nhận ra sát khí từ người hắn và né đòn trong tích tắc. Vài sợi tóc đen nhánh của cậu trôi bồng bềnh trong không gian. Bất chợt, cậu cảm thấy một luồng hung khí khác nữa toát ra từ một kẻ nào đó. Tim Allan đột nhiên đập mạnh, linh cảm của cậu báo cho cậu biết là... “Hắn ở đằng sau ư?” Allan quay ngoắt lại. “PHẬP!!!”
- Hộc!!! – Âm thanh chẳng mấy hay ho ấy vang lên, ghê rợn.
Allan cảm thấy lưng áo của mình ướt, toả một hương vị quen thuộc mà bất kì người lính chinh chiến nào cũng biết. Máu! Trước mặt cậu không có ai cả, chẳng lẽ linh cảm của cậu đã nhầm, rõ ràng đó là một luồng ám khí rất khủng khiếp kia mà? Allan quay lại, gã Grimson đang cắm chiếc lưỡi hái tệ hại của mình xuyên qua cơ thể một chiến binh Gladiate, máu anh ta, một phần trôi lờ lững trong không gian, và còn lại thấm đẫm trên vạt áo sau lưng Allan. Allan như ngừng thở, gã Grimson đã sử dụng kế điệu hổ ly sơn hòng hạ gục cậu khi cậu sơ ý. Chỉ tiếc cho hắn là chiến binh Gladiate trẻ tuổi kia đã nhanh hơn một bước. Chiến binh Gladiate ấy quay lại, vẻ mặt gắng gượng, đôi mắt co giật vì đau, khoé miệng rỉ máu, nhưng cậu ta vẫn nặn ra một nụ cười:
- Dứt điểm... hắn đi. Ngay khi tôi còn cầm cự được...
Dứt điểm! Hai từ ấy hiện lên trong trí óc rối bời của Allan. Cậu không biết phải làm gì nữa, nếu ra tay thì chiến binh Gladiate kia sẽ không thể thoát được cái chết, nhưng nếu không làm thì... sự hy sinh của cậu ta có lẽ trở nên vô nghĩa mất. Allan lưỡng lự, và chiến binh kia lại hét to:
- Làm đi!!!
Một dòng máu tươi ộc ra từ miệng cậu ta, chiến binh ấy nghiến răng lại khi gã Grimson đang cố gắng giằng cây lưỡi hái của mình ra khỏi người đối phương. Allan cúi mặt xuống, nắm thật chặt vào thanh Fantalia, cậu thì thào:
- Thứ lỗi cho tôi, đồng đội!
“ROẸT!!!” Một nhát chém được tung ra. Dứt khoát, quyết đoán. Bộ xương của tên Grimson vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ, giải phóng năng lượng hắc ám bay đầy không gian, hoà quyện cùng với vô vàn ám khí của đồng bọn. Còn chiến binh Gladiate dũng cảm kia, đã mãi mãi ở bên cạnh Arceus vĩ đại. Allan hít thở thật nhẹ, như thể việc làm ấy sẽ giúp cậu bình tâm hơn. Đột ngột, cậu vung kiếm sang phía bên phải một cách không thể lường trước được. “RẮC!!!” Cánh tay của một gã Jiant gãy rời ra, hắn rú lên đau đớn. Allan ngước khuôn mặt dính đấy máu của chiến binh Gladiate ban nãy lên, ánh mắt cậu toé lửa – ngọn lửa của sự căm hận tột độ và giận dữ cùng cực. Cậu gào lên:
- Máu các ngươi ngàn lần không thể thay thế được chiến binh Gladiate ấy. Chết hết đi!!!
Thanh Fantalia vung lên liên tiếp, và màu đỏ thẫm cũng xoá nhoà cả không gian. ... còn tiếp
Gladiate: Là những chiến binh con người, được giao nhiệm vụ bảo vệ Dải Ngân hà, giống như một quân chủng ngày xưa. Họ không sở hữu Holivier như các Dragooner hay những kỹ năng đặc biệt nhưng bù lại họ đều là những con người dũng cảm, sống bằng cả trái tim và chết đi với niềm kiêu hãnh
Grimson
Gladiate
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 04:59 PM.
The Following 11 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
... tiếp theo
Một hình ảnh mờ ảo hiện lên lờ mờ trong tâm trí nửa tỉnh nửa mơ của Allan... Cậu nhắm chặt mắt lại và mở ra một lần nữa, không gian lung linh đang bao trùm lấy cảnh vật xung quanh cậu. Allan choàng tỉnh, cậu ngồi dậy, nhìn quanh quất và tự hỏi: “Mình đang ở đâu thế này?” Nơi này vắng tanh, không một bóng người, nền đất màu vàng nâu có rải rác những tinh thể lấp lánh đủ màu. Bầu trời trong xanh không còn nữa, thay vào đó là khoảng không vũ trụ xa x ăm, im ắng đến rợn người. Allan lê bước mệt nhọc về phía trước, ánh mắt cậu chợt nhoà đi. Kiệt sức, Allan khuỵu xuống, nghiến răng lại. Đầu cậu đau như búa bổ, có lẽ là do ảnh hưởng từ ma pháp của gã Grimson trong trận chiến ban nãy. Bây giờ, tâm trí cậu có cả sự tò mò xen lẫn một ít sợ hãi, nơi này quả thực rất đáng sợ. Đột nhiên, một tia sáng loé lên và chiếu thẳng vào mắt Allan, cậu lấy tay che mắt lại. Sau đó, ánh sáng từ từ dịu dần, cậu tiến đến và cúi xuống nhặt nó lên. “PHỪNG!!!” Allan nhảy giật lui, bàn tay cậu vừa bị một ngọn lửa nóng rực ngăn lại. Vật phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ màu đỏ kia đang được bảo vệ bởi một đạo bùa rất mạnh. Cậu bất giác đưa tay chạm vào dây thắt lưng, vị trí của thanh Fantalia. Thế nhưng, thanh kiếm đã không còn ở đó nữa. Kinh hoàng, Allan lùi lại vài bước, hòng thoát khỏi nơi quái dị này. Điều kỳ lạ hơn nữa, đầu óc cậu không còn ghi lại bất kỳ sự kiện gì kể từ khi trận chiến đẫm máu gần Space Sphere kết thúc. Thình lình, một giọng nói lanh lảnh vang lên trong tâm trí Allan:
- Cậu, Hoàng tử Chinh chiến Allan Solagon, chẳng lẽ lại đầu hàng trước bức màn lửa cỏn con ấy sao?
Phải mất vài giây sau, Allan mới nhận tiếng nói ấy phát ra từ một đốm lửa lập loè xuất hiện ở phía xa chân trời. Cậu chạy tới thật nhanh, hơi nóng phả vào gương mặt lấm lem bụi đất của Allan. Cuối cùng, cậu sững lại trước một cảnh tượng kỳ vĩ. Trên phiến đá bằng phẳng màu nâu xỉn, một con Pokemon Phượng hoàng đang dang rộng đôi cánh màu cam rực lửa lên không. Nó cao lêu nghêu với chiếc mỏ dài và mảnh, đôi mắt đen đang ánh lên như hai ngọn đuốc bập bùng, đầu nó đội một chiếc vương miện lửa đầy uy nghi và chiếc đuôi cũng là một ngọn lửa cháy dữ dội. Moltres – Phượng hoàng Lửa bất diệt của thế giới Pokemon. Giọng nói của nó lại văng vẳng trong đầu Allan:
- Đừng đứng nhìn ta chằm chằm như thế, đâu có gì lạ khi gặp một con chim phải không? Ta là vị thần bảo hộ của ngươi, hoàng tử ạ! Chỉ khi ngọn lửa lòng của cậu được thắp sáng một cách rực rỡ nhất thì đó mới là lúc cậu phát huy hết sức mạnh của mình. Bây giờ, hãy tiến tới và đem quả cầu lửa kia lại đây cho ta.
- Làm... làm sao Ngài có thể chắc chắn rằng tôi sẽ chạm tay được vào quả cầu ấy trong khi tôi đã bị mất thanh kiếm Fantalia? – Allan lắp bắp, vẫn chưa hết kinh ngạc.
- Bởi vì ta tin cậu sẽ làm được – Moltres nhẹ nhàng nói.
Allan quay về phía vật phát sáng – thứ mà Moltres gọi là “quả cầu lửa” – hít một hơi thật sâu. Bất chợt, cậu vụt phóng tới, vươn thẳng tay ra, định chộp thẳng vào quả cầu. Và hệt như lần trước, một bức màn lửa bùng lên, ngăn cách bàn tay Allan với quả cầu chỉ có vài phân. Allan cắn răng lại, nỗi đau bỏng rát toả ra khắp lòng bàn tay cậu và làm cho cả cơ thể như bừng bừng một sức nóng khủng khiếp. Cánh tay cậu run lên từng chập, Allan nhắm mắt lại, nằm chặt bàn tay. Không hề báo trước, cậu rướn người tới, bức màn lửa giận dữ kia bị chọc thủng bằng tất cả sức mạnh từ đôi bàn tay đau rát của cậu. Allan hét lên, cuối cùng, viên đá phát sáng kia đã nằm gọn trong bàn tay cậu. Cùng lúc đó, bức màn lửa cũng vang lên những tiếng loẹt xoẹt, nó tan dần, phả hơi nóng ra khắp không khí, kêu xèo xèo và toả khói khét lẹt. Quả cầu nằm trong lòng bàn tay Allan bỗng nhiên rơi cạch xuống đất, cậu đưa mắt nhìn bàn tay mình. Nó bỏng rát, một phần da bị cháy đen, khói vẫn còn phảng phất, máu bắt đầu rỉ ra từ những vết bỏng. Lúc này, Moltres mới lên tiếng:
- Cậu đã làm rất khá. Tuy nhiên, ta vẫn chưa thực sự hài lòng. Cậu cần phải luyện tập nhiều hơn nữa bởi thử thách nhỏ này thôi đã khiến cậu vô cùng chật vật. Hãy đem theo quả cầu ấy và xem nó như một lời nhắc nhở về bài học vừa qua.
Quả cầu lửa đang nằm lăn lóc trên nền đất phát ra một thứ ánh sáng dịu dàng, nó bao trùm lên cả cơ thể Allan và khiến cậu cảm thấy dễ chịu phần nào. Vết thương trên tay cậu đã biến mất như chưa hề có bất kỳ một vết cháy nào. Cuối cùng, quả cầu ấy bay lên không và rơi vào túi vải nhỏ giắt ở thắt lưng Allan. Tiếp theo đó,một cột lửa khổng lồ bùng lên từ vị trí con Pokemon Phượng hoàng đang đứng. Allan chỉ kịp gọi to:
- Moltres, con xin cảm ơn Ngài...
Và tất cả kết thúc với một màn đêm đen kịt. Allan ngồi bật dậy, khắp người ê ẩm, cậuthấy mình đang nằm trong một ngôi nhà lợp mái tranh cũ kĩ. Allan thở hổn hển:
- Mình mơ ư?
Hình ảnh Moltres với đôi cánh huyền diệu của nó vẫn như in trong tâm trí cậu. Thế rồi, như sực tỉnh, Allan vội đưa tay chạm vào túi vải giắt ở thắt lưng, một vật hình cầu toả hơi ấm lan khắp các ngón tay cậu. Allan nín thở, thanh Fantalia đã xuất hiện trở lại, đúng ngay vị trí của nó. Giấc mơ ấy, có thực sao? Câu hỏi ấy, cùng tất cả những cảm giác hãi hùng hiện lên trong tâm trí Allan, và nó khiến cậu không thể đứng yên. Allan đứng dậy, tiến ra phía cảnh cửa đang khép kín. Bất chợt, nó mở toang, một bóng người xuất hiện, con người ấy cất tiếng hỏi:
- Cậu đã dậy rồi sao, Allan?
Allan nheo mắt lại để nhìn cho kỹ hơn. Đó là một dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài lượn sóng đến ngang lưng. Cậu đoán đó là một cô gái, Allan bất giác hỏi lại:
- Cô là ai? Đây là nơi nào? Tại sao cô lại biết tên tôi?
Thay vào câu trả lời, cô gái bật cười khúc khích, đồng thời quay lưng khép cánh cửa lại, kèm theo lời nói ngắn gọn:
- Cậu cứ yên tâm ở trong đó dưỡng sức đi.
Và rồi, sự yên ắng lại trở về, trùm lên không gian tĩnh mịch. còn tiếp...
Quả cầu Lửa
Moltres
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 09-07-2011 at 09:39 PM.
The Following 10 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
...tiếp theo
Có một điều gì đó điên rồ và kỳ bí, Allan nghĩ tốt nhất mình nên tránh xa khỏi những chuyện vừa xảy ra ấy, nhất là khi xung quanh cậu chẳng còn ai thân thiết, Fred bỗng mất dạng từ trận đấu với bọn Org gần Space Sphere. Không, nói đúng hơn là Allan đã lạc mất mọi người sau trận hỗn chiến ấy, và tất cả như những ký ức bạc màu bám quanh tâm trí cậu... Moltres, Quả cầu lửa... Và điều cốt yếu bây giờ, là cậu phải thoát ra cơn mộng mị này. Thế nhưng như có một ma lực thần bí nào đó khiến cậu không thể cưỡng lại sự tò mò, Allan hít một hơi thật sâu, và cuối cùng cậu đẩy mạnh cánh cửa. Một ánh sáng loé lên, bao trùm vạn vật. Ánh sáng ấy như những mũi kim nhọn hoắt, làm đôi mắt Allan đau buốt. Và rồi, tất cả hiện nguyên hình dần. Một mảnh đất rộng, với vườn tược xanh mướt, cây trái xum xuê. Trên cao, bầu trời hoàng hôn vàng đượm được tô điểm bởi sắc đỏ của mặt trời đang khuất dần sau rặng núi phía xa. Vài con Pidgey tung cánh bay dập dờn phía cuối chân trời. Có vẻ như một ngày sắp kết thúc trên miền đất thanh bình này. Khi Allan vẫn còn ngẩn ngơ nhìn vào một khoảng không vô định, thì đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai cậu, kèm theo đó là giọng con gái cất lên lanh lảnh:
- Tôi đã bảo cậu nằm yên trong đấy cơ mà!
Theo phản xạ vốn có của một chiến binh, Allan gạt phắt bàn tay kia, nhảy lên trước và quay người lại, thanh Fantalia đã ở sẵn trong tay. Giọng nói vừa rồi là của cô gái với dáng người mảnh khảnh và mái tóc dài đến ngang thắt lưng. Allan ngưng không thủ thế nữa, nhưng ánh mắt cậu vẫn toát lên vẻ dè chừng và hồ nghi trước người con gái kia. Cô gái đáp lại ánh mắt ấy bằng một cái nhìn thắc mắc, Allan khẽ húng hắng:
- Bộ trên mặt tôi có dính gì sao?
Và tất cả những gì cậu nhận được là một tràng cười thành tiếng:
- Mặt cậu khi hỏi câu đó có biết trông ngố lắm không hả? – Cô gái ôm bụng, gập người xuống, như thể khi cười phải sử dụng hết mọi sức lực đang có vậy.
- Này, tôi không có ý định giỡn với cô đâu. Và làm ơn thôi cái điệu cười kinh khủng đó đi. Một Dragooner như tôi không có thời gian nói chuyện vớ vẩn đâu. – Allan có vẻ hơi khó chịu. Từ ngày còn bé, cậu nổi tiếng bởi sự ít nói và hay suy ngẫm sự đời như một ông già của mình. Trường hợp này cũng không ngoại lệ.
- Dragooner thì sao chứ, cậu làm gì được tôi à? Nói cho mà biết, tôi mà để mặc cậu ở ngoài đồng ban nãy thì cậu chết mục xương với lũ Souleater rồi, rõ chưa? – Cô gái đột ngột đứng phắt dậy, lấy hai tay chống hông, đưa mắt lên nhìn Allan thách thức.
Allan hơi nhướng mày, ngay cả Fred còn chưa dám nói với Allan như vậy, con nhỏ này là ai mà dám chứ. Người phụ nữ duy nhất mà Allan từng biết là mẹ của cậu, cũng rất nhỏ nhẹ dịu dàng, điều ấy khiến cậu hình dung rằng bất kỳ người phụ nữ nào cũng như thế. Tuy nhiên, hôm nay cậu mới biết mình đã lầm. Và lần đầu tiên, cậu phải xuống nước với một đứa con gái thấp hơn mình cả nửa cái đầu:
- Ờ thôi được rồi, tôi xin lỗi. Nhưng tôi có thể biết đây là đâu được không?
- Cậu đang ở Sorenade, một tiểu hành tinh thuộc bãi đá vũ trụ của Ngân hà số Bốn. Đây có thể nói là một nơi khá trù phú, nằm tách biệt với những hành tinh khác đang xảy ra chiến tranh đẫm máu. Những gì cậu đang thấy là minh chứng quá rõ ràng cho điều đó phải không?
Allan không đáp lại, cậu hướng tầm mắt ra phía xa. Những đám mây bạc pha màu đỏ ối của ráng chiều đang chảy một cách rãi về phía chân trời, nơi nắng đã nhuốm màu của màn đêm dần buông xuống. Những vườn cây ăn trái của những ngôi nhà xung quanh vẫn rì rào khúc nhạc muôn điệu. Một lối mòn rải sỏi xám tro trải dài từ khe núi đối diện vào tới trong làng, dọc hai bên là cỏ may xanh mượt và làn nước chảy đều đặn trong những khe đá. Allan hít thở thật sâu, không khí ngòn ngọt ào vào lồng ngực, mát và dễ chịu biết bao. Từ lúc đến đây, đúng hơn là từ khi cậu mang trên mình trách nhiệm của một Dragooner và lao mình vào những trận chiến đẫm máu, bây giờ cậu mới thực sự được tận hưởng chút hương vị của sự thanh bình - điều mà bấy lâu nay cậu và những con người quả cảm khác sẵn sàng đánh đổi mạng sống vì nó. Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, cậu cũng mang một tâm trạng vừa lạ vừa quen, khác hẳn với những miền đất trước đây, cảm giác ấy có thể gọi là “nhà” được chăng? Ngày Allan từ biệt làng xóm ở tiểu hành tinh quê hương cũng là một buổi chiều thế này, nhưng ảm đạm và thấm đẫm nước mắt hơn nhiều. Bởi một người chấp nhận tham gia vào cuộc viễn chinh đầy gian khổ này, cũng là chấp nhận ký vào bản án tử hình sẵn sàng được thực thi bất cứ lúc nào. Org là chủng tộc hiếu chiến và hung bạo, chúng có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào để được tồn tại, dù phải chà đạp lên những điều quý giá nhất. Thay sinh mạng bằng cái chết, thay tình cảm bằng sự chia ly. Chiến tranh mang lại những điều bất hạnh nhất đến cho vạn vật, nhưng những ai chưa thực sự trải qua nó, đôi khi lại xem nhẹ những hạnh phúc lớn lao mà mình đang được hưởng. Hoà bình – có lẽ đó là điều xa xỉ nhất mà con người giai đoạn này mong muốn có được. Quả thực, cái giá của nó quá đắt.
- Này! Ê! Bị làm sao vậy hả? Sao tự nhiên đứng ngẩn người ra thế kia? Có đột quỵ hay tăng xông cũng phải nói trước một tiếng chứ! - Chất giọng lanh lảnh quen thuộc đột ngột cất lên, cuốn phăng những ý nghĩ miên man ban nãy và kéo Allan trở về với hiện thực phũ phàng.
- À ờ, tôi không bị sao cả, chỉ là vẫn còn hơi choáng sau khi tỉnh dậy ban nãy thôi – Allan vội nói chữa. “Đáng lẽ mọi thứ sẽ rất tuyệt vời nếu không có con nhỏ này ở đây” Cậu nghĩ thầm. Nhưng trong thâm tâm, cậu cũng muốn nói lời cảm ơn vì cô gái ấy đã cứu cậu.
- Đã bảo ở yên trong phòng mà không nghe. Tò mò tọc mạch ra ngoài này rồi bây giờ lại bảo là hơi choáng. Dragooner cái gì mà yếu xìu vậy? - Nhỏ con gái liếc Allan bằng một cái nhìn ra chiều xem thường lắm.
- Thứ nhất, tôi không muốn gây với cô thêm một giây nào nữa. Thứ hai, ngay khi khoẻ lại tôi sẽ ra khỏi đây và thoát khỏi cô. Thứ ba, tôi đang định cảm ơn cô nhưng cô lại miệt thị tôi như thế thì... – Nói chưa dứt lời, Allan bước ngang qua mặt nhỏ con gái và đóng sầm cửa lại. Cậu không muốn nhìn thấy mặt đứa con gái đáng ghét đó nữa. Và kéo dài theo sau hành động ấy là một chuỗi im lặng dăng dài đến khi trăng đã lên quá ngọn cây.
Allan tự giam mình trong căn phòng nhỏ, có vẻ hơi tồi tàn, từ lúc cậu giận con bé tới bây giờ. Cậu đang nằm dài trên giường, vắt tay lên trán, miên man nghĩ ngợi. Tiếng cửa cọt kẹt vọng vào khiến cậu bất giác choàng dậy. Một bóng đen dần dần tiến vào trong phòng. Allan căng thẳng quan sát, giữ ánh mắt bất động về phía cánh cửa để ngỏ. Một lọn tóc đỏ thập thò xuất hiện, kèm theo giọng thì thầm:
- Cậu ngủ chưa? Tôi đây mà.
Allan thở phào, tựa mình lên thành giường. Cô gái bước nhón chân bước thật nhanh vào và đặt mâm thức ăn đánh cạch xuống nền đất lạnh. Bên trong là một dĩa rau luộc bắt mắt, vài miếng cải xào, một tô mì bốc khói, một chén cơm đầy, hai đôi đũa và một chiếc khăn thêu được xếp ngay ngắn ngoài rìa chiếc mâm bạc. Sau khi ngọn đèn lập loè đã được thắp lên, cô gái hồ hởi ngồi xuống:
- Từ lúc đến đây tới giờ chắc cậu đói lắm phải không? Lại đây ăn chung với tôi đi. Lâu lắm rồi tôi mới có khách.
Bằng một động tác trườn mạnh, Allan ra khỏi chiếc giường gỗ kẽo kẹt và ngồi đối diện với cô gái. Nhỏ đẩy chén cơm tới trước mặt Allan:
- Ăn đi, ăn cơm cho chắc bụng. Chỉ khi có khách tôi mới nấu cơm thôi đấy! Không khách sáo đâu nhé!
Nói rồi, cô bé bắt đầu bê tô mì lên, tay còn lại với nhanh với đôi đũa nằm gần đó. Allan lưỡng lự nhìn chén cơm nóng hổi trước mặt, cậu vội nói:
- Cảm ơn nhé! Tôi cứ nghĩ mình sẽ phải tự kiếm miếng ăn cho tối nay chứ.
- Tôi đã đem cậu về đây, chẳng lẽ không lo nổi cho cậu miếng ăn hay sao? – Cô gái ngẩng đầu lên đáp, xong lại chúi mũi vào tô mì trên tay.
Allan phì cười, rồi cậu cũng bắt đầu gắp miếng cải đầu tiên cho vào chén. Bữa tối đạm bạc ấy có lẽ không thể sánh được với những ngỗng quay hay vi cá chưng hải sản, nhưng cái cảm giác “nhà” lại gợn lên trong lòng chàng Kỵ sĩ Rồng trẻ tuổi. Đã rất lâu rồi Allan không ngồi xuống mâm cơm ấm cúng như thế này, có lẽ cuộc sống viễn chinh gian khổ đã tập cho cậu thói quen sử dụng lương khô trong lúc di chuyển từ địa điểm này sang địa điểm khác. Những ngày thắng lớn may ra có thêm thịt nguội. Allan không nghĩ mình sẽ lại có ngày được ngồi dưới một mái nhà, ăn một bữa cơm đúng chất gia đình như thế này kể từ khi cậu xa quê hương. Cậu vừa ăn vừa quan sát con bé. Nó ăn thật hồn nhiên, không ngại ngùng gì cả, dù cho cậu với nó chỉ gặp nhau lần đầu. Cậu khẽ mỉm cười. Như thể cảm nhận được có ai đó đang quan sát mình, con bé đặt tô mì xuống, nhếch mày:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Hay là thích ăn mì hơn ăn cơm?
Mỗi câu nói ra, đôi môi bóng mỡ lại mấp máy, con bé lấy khăn quệt qua quệt lại, nhìn càng nhem nhuốc hơn. Allan bật cười:
- Không phải. Thấy ngồ ngộ nên nhìn thôi. Cơm ngon lắm!
- Ngộ gì cơ? Lần đầu tiên thấy một đứa con gái sỗ sàng thế này phải không? – Con bé tròn xoe mắt hỏi, để quên cả cọng mì vắt ngang qua miệng.
- À không. Không có gì đâu. Cô ở thế này bao lâu rồi? Cha mẹ, người thân, họ hàng cô đang ở đâu? – Allan quay mặt đi, cố gắng tránh ánh nhìn của con bé và lái câu chuyện theo một hướng khác.
- ...
Không thấy tiếng trả lời, Allan quay lại nhìn. Con bé vừa cười nói ban nãy lúc này đang cúi mặt nhìn chăm chăm xuống đất. Nó lấy tay thu dọn hết tất cả chén đũa vào mâm rồi đứng dậy, đi thẳng ra cửa. Không nói nửa lời. Bỏ lại Allan với hàng ngàn câu hỏi xoay quanh đầu: “Mình đã làm gì sai?” Cậu ngồi lặng thinh, không gian xung quanh im ắng lạ, chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách và tiếng con bé rửa bát lách cách ở bên hông nhà. Lát sau, nó quay trở vào, không kịp để cho Allan nói câu nào, nó thổi mạnh một hơi khiến ngọn lửa đèn dầu tắt ngúm, rồi cuộn mình vào bên trong chiếc chăn nằm cuối gian phòng. Con bé thì thào:
- Ngủ đi Kỵ sĩ! Ngủ ngon nhé!
Allan im lặng, khẽ đặt lưng xuống. Những thắc mắc về gia cảnh của cô bé vẫn chưa có lời giải đáp. Những ý nghĩ quay cuồng ấy kéo cậu dần vào bên trong thế giới của những giấc mộng. Và trong giấc ngủ chập chờn, cậu lại thấy hình ảnh một đôi cánh đỏ rực lửa đập nhịp nhàng vào không trung, bay xa dần... còn tiếp...
Sorenade
Đã hơn nửa năm kể từ lần cuối cùng post bài trong fic này. Xin lỗi mọi người vì trong thời gian vừa qua, tớ bận nhiều việc, và cũng phải dành thời gian cho gia đình, bạn bè, học hành nên thành ra không thể onl forum thường xuyên như trước.
Hôm nay là ngày đầu tiên tớ quay lại forum sau quãng thời gian dài bỏ bê trước kia, nên cũng muốn làm một phát ra mắt cho hoành tráng. Box Fanfic vẫn nhộn nhịp như những ngày trước, điều đó cũng an ủi phần nào.
Thân chào tất cả mọi người,
Chipp
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 03:05 PM.
The Following 9 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
... tiếp theo
Allan không rõ mình đã ngủ trong bao lâu, thật khó có thể dự đoán chính xác thời gian của một thiên thể khi chưa nắm rõ quỹ đạo, vị trí của nó. Nắng chiếu như hàng ngàn mũi kim châm vào mắt, cậu mệt nhọc ngồi dậy, chợp chớp mắt như để chắc chắn rằng đồng tử vẫn còn hoạt động tốt. Allan bất giác nhìn về phía góc phòng, chiếc chăn đã được gấp lại ngay ngắn. Con bé dậy rồi. Cậu thở dài. Rốt cục thì chuyện gì đang xảy ra vậy. Trong tiềm thức, trận chiến ở gần Space Sphere vẫn còn nóng hổi, rồi một kết giới kỳ lạ do Moltres tạo ra, thanh Fantalia nhuốm máu, quả cầu lửa bí ẩn và nơi này. Tất cả những dữ kiện hỗn độn ấy chưa phải là câu trả lời thoả đáng cho những gì Allan cần tìm hiểu. Cậu bước ra ngoài, mang theo hy vọng khi bước qua ngưỡng cửa ấy, mọi thứ sẽ được giải đáp. Khoảng sân nhỏ và mảnh vườn xanh xanh vẫn còn đó, chưa hề biến mất như Allan mong đợi, và cậu biết sẽ chẳng có điều kỳ diệu nào cho cậu lúc này. Cậu nhìn quanh quất, con bé không có ở đây. Từ lúc xuất hiện ở đây, cậu vẫn chưa có dịp tham quan ngôi nhà nhỏ này, có lẽ đây cũng là một cơ hội cần nắm bắt. Mảnh vườn được vun xới cẩn thận, những cây Berry đang sai những chùm quả mọng nước, xen kẽ với các loài cây khác như Siolad, Pinegrap... Những giọt nước long lanh vẫn còn đọng lại lấm tấm trên từng phiến lá. Dưới nắng, cả khu vườn như ánh lên, lấp lánh lạ kì. Bên cạnh khu vườn là một gian bếp nhỏ, nằm khiêm tốn sát vách ngôi nhà. Dụng cụ nấu bếp chỉ có vài chiếc nồi con, củi chiếm phần lớn diện tích căn phòng, một chiếc bàn gỗ khá cũ kê bên trái cửa ra vào với một phần cơm đặt bên trên. Allan tiến lại gần, rõ ràng cô gái đã chuẩn bị bữa sáng cho cậu trước khi ra khỏi nhà. Ánh mắt cậu chuyển từ tò mò, rồi ngạc nhiên, cuối cùng là thú vị. Đôi môi bất giác nở một nụ cười. Chút ấm áp của tình người đôi khi thật khó nhận ra trong những hành động nhỏ nhoi nhất. Cậu ngồi lên bậc đá ở cửa ra vào, vừa gắp một miếng cải xào vừa cảm thấy hơi ăn năn vì hành động bồng bột hôm qua của mình. Con bé ấy kể ra cũng đâu đến nỗi đáng ghét lắm. Sống một mình trong căn nhà này, phải lo lắng, thu xếp mọi thứ, không biết có bao giờ nhỏ cảm thấy cô đơn không. Allan tự hỏi gia đình cô ấy đang ở đâu, đã có chuyện gì xảy ra giữa họ và nhỏ, biểu cảm của nhỏ tối hôm qua lại một lần nữa đánh thức sự tò mò trong tâm trí cậu. Cậu muốn được biết, có điều... Đó có thể là câu chuyện gợi lại trong nhỏ những ký ức đau thương. Và cậu tự trách mình khi chợt mường tượng ra những giọt nước mắt rơi vào trong giấc ngủ của nhỏ đêm qua. Quá khứ... dường như đã quá đau thương đối với chính bản thân Allan. Cậu quyết định sẽ không nhắc lại với nhỏ về những ký ức ấy nữa.
- Nè! Sao bây giờ mới ăn sáng vậy hả? Bộ tưởng là Kỵ sĩ Rồng thì được ngủ nướng hay sao?
Lại là giọng nói ấy, có điều nó không khiến Allan bực mình như hôm qua nữa. Cậu ăn nốt miếng cơm cuối cùng rồi tiến ra phía cổng. Cô gái đang loay hoay với mấy bó lúa trĩu bông vàng đượm. Allan vội vàng chạy lại đỡ lấy. Thoạt tiên, con bé ngẩn người ra, rồi nó cười đắc chí:
- Có tinh thần tự giác thế là tốt!
- Tôi chỉ muốn giúp cô thôi...
Con bé quay lại nhìn Allan với ánh mắt nghi hoặc nhất của mình. Đôi mắt ấy sắc, cái nhìn như xoáy vào những gì sâu thẳm nhất trong tâm can mỗi người. Nhỏ buột miệng:
- Điều khủng khiếp gì vừa xảy ra với chàng trai của chúng ta vậy?
- Uhm..... Không, không có gì đâu! Vào nhà đi không nắng – Allan cố ý tránh ánh mắt của nhỏ, đồng thời gánh lúa vào trong sân, không để con bé nói đến câu thứ hai.
Căn nhà buổi ban trưa mang một vẻ đẹp khác so với buổi chiều và tối. Nắng vàng đượm, không quá gay gắt, lớp tranh trên mái bỗng lung linh lạ thường. Khu vườn nhỏ ánh màu xanh dìu dịu, hắt xuống khe đá gần đó long lanh những mảnh vỡ ánh sáng hoà tan cùng dòng nước róc rách bất tận. Phủ khắp mảnh sân trước nhà là những cây lúa được trải đều tăm tắp, mùi thóc mới thấm đẫm không gian, theo gió bay đi nhẹ nhàng. Gió cũng đang đùa với mái tóc của con bé, nhỏ đang cặm cụi rửa những bẹ Siolad mơn mởn xanh ở góc sân trong khi Allan ngồi căn niêu cơm trong bếp. Tất cả âm thanh chỉ là tiếng nước chảy róc rách, tiếng củi cháy lách tách và tiếng lũ chim hót líu lo đâu đây. Trưa vắng...
Lát sau, cô gái mang theo một rổ những lá Siolad xanh mướt bước vào trong gian bếp. Niêu cơm cũng sắp sửa chín. Không gian yên ắng ban nãy bị phá vỡ bởi một câu hỏi:
- Tôi biết thế này là hơi muộn nhưng... tôi có thể biết tên cô được không? Ít ra cũng phải biết quý danh của người đã cứu mạng mình.
- Biết ơn không chỉ là việc nhớ họ tên người đó thôi đâu – Cô bé cười típ mắt.
- Nếu thực sự không thể biết thì...
- Tôi nói vui vậy thôi, cậu đừng để bụng. Tên tôi là Flarey Scorch. Rất vui khi được làm quen.
- Tôi cũng vậy. Nhân tiện, tôi là Allan, Allan Solagon.
Cô bé đưa tay quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, mỉm cười thân thiện. Allan cũng đáp lại bằng một hành động tương tự. Sau đó, dường như không ai nói một câu nào nữa. Ngôi nhà lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có của nó.
Bữa trưa trôi qua nhanh chóng với cơm, rau Siolad luộc và một ít đậu Rounbean. Cô bé ban đầu khăng khăng đòi ăn mì vì phải để dành gạo cho mùa đông sắp tới, Allan phải nài nỉ mãi nhỏ mới chịu ăn cơm.
- Không ăn cơm thì lấy sức đâu mà làm việc?
- Tôi ăn mì là đủ rồi – Con bé ngúng nguẩy, nhưng cuối cùng vẫn chịu nhượng bộ.
Chiều đến, Flarey dẫn Allan ra cánh đồng gần nhà, nơi trồng lúa chủ yếu của mọi người trong làng. Cả cánh đồng rộng tít tắp với hằng hà sa số những đụn rơm cao ngất. Flarey bảo trước khi mùa đông tới mọi người phải thu hoạch cho xong, rồi cô chỉ sang phần đất bên cạnh, nơi đó loáng thoáng bóng những người đang miệt mài gặt lúa và cả những người gánh lúa về nhà. Cảnh lao động bao giờ cũng có những vẻ đẹp bình dị đến lạ mà không hoạt động nào có được. Flarey dẫn Allan đến mảnh đất của cô, nơi bây giờ chỉ còn những xác rạ sau một kỳ thu hoạch. Công việc bây giờ là chất chúng lại thành những đụn rơm giống như những người nông dân ở cánh đồng đầu tiên đã làm. Mọi chuyện tưởng như đơn giản nhưng Allan không nghĩ nghe chỉ dẫn và thực hành lại khác nhau đến thế, mặc kệ cho cậu tính toán chi li bao nhiêu, đống rơm chỉ cao lên chừng hai mét là lại đổ xiêu đổ vẹo. Flarey quan sát cậu hùng hục làm mà tủm tỉm cười mãi.
- Công tử ơi, chân không vững thì làm sao ngọn vững được. Cậu phải ấn chặt rơm từ dưới lên trên chứ.
- Tôi biết rồi, nhưng...
Một đợt gió thổi qua, và tất cả nỗ lực từ nãy đến giờ của cậu lại đổ xuống sông xuống bể. Allan nhìn Flarey ngao ngán, mong chờ một sự giải thoát khỏi công việc không hồi kết này. Đến lần thứ tám thì Flarey buộc lòng phải giải quyết giúp. Allan tuy thở không ra hơi nhưng vẫn quan sát cô làm một cách cẩn thận, đụn rơm cứ cao dần lên một cách kỳ diệu, như thể chúng bị kết dính với nhau bằng một hợp chất đặc biệt nào đó. Hoàng hôn buông xuống nửa bầu trời thì cũng là lúc đống rơm sừng sững được hoàn thành.
- Xong rồi đó! Thấy sao hả? Thừa nhận tôi giỏi hơn cậu đi! – Flarey đắc thắng.
- Chẳng qua tôi mới làm lần đầu thôi, những lần sau chắc chắn tôi sẽ không thua cô đâu – Allan viện cớ, dù trong lòng cậu khá nể cô gái với thân hình nhỏ nhắn này.
- Kỵ sĩ à, một chiến binh không chỉ biết cách dùng kiếm chém chém hù doạ thiên hạ không thôi đâu. Cậu sẽ còn phải học nhiều – Flarey lên giọng triết lý.
- Như là cách để dựng một đống rơm á? – Allan cười khẩy.
- Đúng, nhưng không chỉ có vậy. Rồi cậu sẽ nghiệm ra sớm thôi. Còn bây giờ, đứng lên đi về nào – Flarey chìa tay ra cho Allan.
- Tôi tự đứng dậy được – Cậu gạt phắt. Như để chứng minh cho điều đó, cậu co hai chân lên, búng một phát thật mạnh và tiếp đất một cách an toàn. Flarey chỉ cười, rồi quay lưng đi. Allan vội vã bước sóng đôi theo. Bóng hai người đổ dài trên cánh đồng đã ngả màu đỏ ối.
Đêm hôm ấy là một đêm dài đối với Allan. Khắp mình mẩy cậu ê ẩm, hậu quả của việc chất đi chất lại đống rơm những tám lần. Tứ chi bải hoải, cột sống nhức nhối, đầu óc nặng trịch. Allan trằn trọc không sao ngủ được, dù đã thử mọi tư thế nằm cậu có thể nghĩ ra. Cuối cùng, cậu quyết định ra ngoài hóng gió một lát. Khi cậu vừa mở cửa thì một bóng người trước hiên hắt vào khiến cậu giật mình. Định thần, cậu mới nhận ra đó là Flarey. Cô bé đang ngước mặt lên bầu trời tím thẫm đầy những vì sao lấp lánh. Allan cảm thấy có gì đó không ổn đang xảy ra với cô ấy. Cậu định tiến lại gần thì chợt một đợt gió ùa đến, lạnh lẽo đến rợn người. Có lẽ mùa đông đã đến rất gần rồi. Cậu bước nhẹ vào trong nhà rồi đi ra với một tấm chăn trên tay. Cậu khẽ choàng nó qua vai cô bạn. Giật mình, Flarey quay lại, thấy ánh nhìn lo âu của Allan, cô cụp mắt xuống, lấy tay giữ chiếc chăn phủ trên vai. Cô khẽ thì thầm:
- Cảm ơn...
Allan ngồi xuống bên cạnh, chắp tay trước mặt, không nói gì. Cả hai im lặng một lúc lâu. Cuối cùng...
- Sao không ngủ mà ra đây làm gì?
- Đi mà hỏi đống rơm ấy!
Flarey đáp lại câu trả lời ấy bằng một nụ cười mím chi. Rồi cô quay mặt đi. Allan biết có lẽ cô ấy đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để che giấu những đau thương ẩn sâu bên trong - những đau thương có thể đánh gục cô bất cứ lúc nào.
- Có chuyện gì xảy ra sao?
- Không có gì đâu. Chỉ là hơi khó ngủ nên...
- Bầu trời đêm ở đây đẹp quá! Rất giống với ở quê nhà tôi. Hồi còn nhỏ, tôi cũng hay ra ngồi một mình như thế này dưới ánh trăng. Cô biết không, đêm có lẽ là lúc thiên nhiên tạo ra nhiều bí ẩn nhất, nhưng lại là lúc con người sống thật với bản chất của mình nhất.
- Tôi...
- Không cần phải nói gì cả. Nếu muốn giữ những nỗi niềm ấy cho riêng mình, hãy cứ để nó tồn tại trong im lặng.
Flarey đưa mắt nhìn xuống nền đất lạnh, thoáng bối rối hiện lên trong đáy mắt. Cô nắm chặt lấy chiếc chăn trùm trên vai, kéo nó chùng xuống. Allan ngồi bất động, nhìn xa xăm vào màn đêm đen kịt. Cậu cảm thấy có một cảm xúc nào đó đang dâng lên dào dạt trong mình lúc này, thật khó để diễn tả, cậu chỉ biết nó như những đợt sóng lòng ồ ạt nhất. “Đồng cảm chăng?” Allan nhắm chặt mắt lại, khẽ lắc lắc đầu. “Không thể nào, mình còn chưa ở với cô ấy được hai ngày. Có lẽ chỉ là lầm tưởng thôi.” Cậu tự phản bác mình như thế, nhưng thực tâm, cậu rất muốn làm gì đó cho cô bé. Dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, cậu quay sang nhìn Flarey. Những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má cô gái. Trong thoáng chốc, Allan không biết mình phải làm gì. Nét mặt đăm chiêu ban nãy đã bị thay thế hoàn toàn bằng sự bối rối. Bất chợt, Flarey nhìn cậu, cô nặn ra một nụ cười trong nước mắt:
- Cậu vào nhà ngủ đi, cậu ở đây tôi ngại lắm! Cảm ơn đã quan tâm tới tôi.
- Nhưng...
Allan ấp úng. Cậu chưa từng bị đưa vào trường hợp éo le như thế này. Sự quyết đoán trên chiến trường bỗng dưng biến đi đâu mất cả. Đầu óc cậu rối bời. Allan chần chừ không biết nên vào trong hay ở lại. “Phải... phải có một lựa chọn thứ ba chứ!” Cậu cố suy nghĩ thật nhanh. Và...
Trong một khoảnh khắc, khi bằng cách nào đó mà cả suy nghĩ và hành động của cậu diễn ra song song với nhau, Allan tiến tới choàng tay qua vai Flarey, ghì chặt cô vào lòng. Tiếng khóc thầm bỗng bật ra nức nở. Allan nín lặng, việc cậu đang làm là một phút thiếu tỉnh táo nhất từ trước đến giờ, cậu đang ôm một người con gái xa lạ mà cậu mới chỉ biết mặt cách đây hơn một ngày. Tệ hơn nữa, cô ấy đang khóc. Allan như hoá đá, trong khi Flarey vẫn ngồi yên trong vòng tay cậu, dù chỉ cách đây vài phút, cô đã nói cậu để mặc cô một mình. Bóng tối và sự im lặng đau thương nuốt chửng hai con người nhỏ bé, có ai biết đến bao giờ ánh sáng và nụ cười sẽ trở lại trong tâm hồn họ? Có lẽ là khi sự đồng cảm cập đến bến bờ yêu thương. còn tiếp...
Flarey
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 03:27 PM.
The Following 5 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post:
... tiếp theo
Allan không rõ mình đã ngồi như vậy trong bao lâu, và Flarey đã thiếp đi trên vai cậu từ lúc nào. Những cảm xúc đêm trăng hôm ấy vẫn còn mạnh mẽ lắm, bao nhiêu đau đớn về thể chất bỗng phút chốc bị xoá nhoà vào quên lãng, cậu không còn cảm giác về hai cánh tay mỏi nhừ và sống lưng nhức nhối nữa. Tất cả những gì cậu nghĩ tới lúc này là Flarey. Có lẽ khoảng thời gian sống thui thủi một thân một mình tại đây là khoảng thời gian khủng khiếp với cô ấy. Một người đau chân có bao giờ thôi nghĩ về cái chân đau của mình đâu. Gia đình hẳn là một quá khứ đau buồn nhất trong tâm trí Flarey, nhưng cô ấy vẫn chôn giấu nó vào tận đáy lòng và che đậy bằng vẻ hồn nhiên vô tư lự và nụ cười thường trực ở trên môi. Đôi khi, những người hay cười nhất lại là những người có nỗi đau vô hạn nhất. Allan thở dài. Cậu kéo tấm chăn đang tuột xuống dần choàng qua người Flarey một cách cẩn thận. Những ngày đầu tiên của mùa đông lạnh lẽo ai ngờ lại bắt đầu bằng việc qua đêm ngoài trời thế này. Cái rét căm căm dần dần xâm nhập vào không khí, len lỏi qua những kẽ lá, nương theo dòng nước chảy bất tận và quất vào lòng người những đợt gió buốt giá. Đây không phải là đêm trắng đầu tiên của Allan, nhưng là lần đầu tiên cậu mong mỏi mặt trời lên đến thế. Có sống trong những ngày đông phủ trắng tuyết mới biết những giọt nắng ấm đáng quý như thế nào. Cũng như phải trải qua đau thương mới thấu hiểu giá trị của hạnh phúc. Allan nhìn Flarey. Cô ấy tựa đầu vào vai cậu, đôi mắt nhắm nghiền vẫn sưng húp vì khóc quá nhiều, ở khoé mắt, những giọt lệ long lanh vẫn còn đọng lại, đôi má hồng lên vì lạnh và môi bặm lại một cách vô thức. Trong phút chốc, Allan bỗng cảm thấy thương cho cô gái này. Rồi cậu chợt lo sợ đó chỉ là một sự thương hại, lòng tự trọng của Flarey sẽ bị tổn thương ghê gớm. Suy cho cùng, những gì cậu đang nghĩ cũng chỉ là dự đoán về hoàn cảnh gia đình cô ấy. Còn thực hư thế nào, có lẽ chỉ cô ấy mới biết. Dù rất muốn được chia sẻ nhưng Allan không muốn gây khó dễ cho Flarey quá nhiều, nhất là khi cô ấy không muốn nói ra nỗi đau ấy. Màn đêm dày kịch cứ trùm lên vạn vật một cách ảm đạm, heo hút. Lúc này đây, Allan chỉ mong trời sáng mau mau.
Bẵng đi một lúc khá lâu, Allan thoát khỏi giấc ngủ chập chờn của mình, cậu nheo mắt lại. Nắng đã lên, những hạt nắng đầu tiên của hừng đông đang hoà lẫn cùng sương đêm chưa tan hết. Ngày mới lại đến. Đêm dài đã qua. Ánh nắng mùa đông không đủ để xua đi cái giá lạnh trong không khí, nhưng cảm giác ấm áp mà nó đem tới lại được cảm nhận rõ rệt hơn so với những mùa khác. Có lẽ vì chỉ trong mùa đông, con người mới khao khát ánh nắng đến thế. Allan hít thở thật sâu, buồng phổi căng tràn không khí ướt đẫm sương đêm. Cậu định để cho Flarey ngủ thêm một chút nữa, nhưng ý định đó đã lập tức bị dập tắt:
- Cậu dậy lâu chưa?
- Tôi cũng vừa mới dậy thôi!
- Nói dối thì không nên chớp mắt... – Flarey nói mà không cần nhìn Allan.
- Làm sao cô biết tôi nói dối? – Allan nghi hoặc.
- Vì tôi cảm thấy thế, và tôi biết như thế. Linh cảm của con gái bao giờ cũng chính xác hơn con trai mà – Flarey buông mấy câu bâng quơ trong khi gấp chiếc chăn lại – Có chuyện gì khiến cậu không ngủ được vậy?
- Chỉ là một chút lo lắng cỏn con thôi mà. Không đáng để bận tâm đâu – Allan cố gắng nói tránh đi.
Flarey đứng dậy trong im lặng, cô đem chiếc chăn vào cất bên trong nhà. Allan cũng đứng dậy ngay sau đó. Vài phút tiếp theo, khi hai đứa đang nhấm nháp ổ bánh mì khô với một ít thịt nguội, Allan bỗng trầm ngâm:
- Flarey à, có lẽ... tôi nên đi khỏi đây. Nhiệm vụ của một Dragooner vẫn còn đó, tôi không thể tiếp tục trú nhờ tại nhà cô mãi được, cô biết đấy.
- Ơ hay nhỉ, tôi đuổi cậu hay sao mà cậu tự nhiên nổi hứng muốn đi thế? – Flarey mở to đôi mắt nhìn Allan ngờ vực.
- Chỉ là... tôi đang phí hoài thời gian tại đây, trong khi những người khác đang rất cần tôi. Cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc.
- Phí hoài thời gian? – Flarey nói, gần như hét lên - Cậu có coi thường tôi thì cũng vừa vừa thôi chứ. Cậu nghĩ tôi rảnh rỗi lắm sao khi cứu cậu đem về đây? Thậm chí tôi còn chưa buộc cậu phải rời khỏi đây!
- Không, ý tôi không phải vậy – Trong một thoáng, Allan thật sự hơi mất bình tĩnh, nhưng cậu vẫn kìm lại được – Tôi... tôi rất biết ơn lòng tốt của cô và những gì cô đã dành cho tôi. Nhưng tôi không thể ngồi yên ở đây khi cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn, và máu của đồng đội tôi vẫn đang đổ ngoài chiến trường kia.
Những lời cuối cùng vừa buông khỏi miệng, cậu thấy ánh mắt Flarey chợt chùng xuống. Con bé ngưng không nhìn cậu nữa, nhỏ quay mặt đi, nhỏ nhẻ:
- Tôi hiểu rồi... Tôi sẽ đi thu dọn đồ đạc cho cậu... Ngay bây giờ...
Giọng cô gần như lạc đi. Có lẽ những cảm xúc đêm qua vẫn còn rất mạnh mẽ trong cô. Cô đã mong sẽ có dịp để chia sẻ với Allan về quá khứ của mình. Nhưng giờ đây, mọi ước muốn đã quá xa vời. Flarey bước vào trong phòng, gói ghém cẩn thận những thứ thuộc về Allan vào một chiếc túi vải. Allan vẫn ngồi bên ngoài, quyết định của cậu đã đẩy mọi thứ đi quá nhanh. Có lẽ Flarey thực sự rất hụt hẫng sau khi nghe quyết định ấy. Cậu phủi sạch bụi khỏi quần áo và đứng dậy. Flarey cũng xuất hiện ngay ngưỡng cửa cùng lúc ấy. Cô đưa mắt nhìn Allan, một cái nhìn cô chưa từng trao cho bất kỳ người con trai nào trước đây. Rồi cô mỉm cười, nụ cười mang theo những hy vọng rất mong manh. Đó có thể là việc duy nhất cô có thể làm để an ủi Allan, giúp cậu vững bước trên chặng đường sau này. Và nụ cười ấy cũng chất chứa những hy vọng, rằng một ngày nào đó, Allan sẽ trở về đây. Cô thực sự không biết vì sao những cảm giác kỳ lạ này lại xuất hiện, với một người con trai chỉ vừa gặp cô được hơn một ngày. Cô không muốn Allan đi. Đôi bàn tay nhỏ nắm chặt lấy chiếc túi nhỏ. Run lên khe khẽ.
Allan nhận thấy đôi mắt nâu ấy đang nhìn mình và nụ cười hồn nhiên ấy một lần nữa khiến cậu rung động. Một cô gái xuất hiện, rất ngẫu nhiên, đã góp một ngọn lửa ấm áp trong lòng cậu. Có lẽ đêm trắng vừa trôi qua sẽ là kỷ niệm đẹp nhất giữa hai người. Cậu rất muốn làm điều gì cho cô gái này, cô cũng có một quá khứ đau buồn giống như cậu. Và Allan nhận ra việc chiến đấu trên chiến trường đầy lửa và máu ấy, để góp phần đem lại sự thanh bình cho thế giới này, cũng như cho Flarey, cũng là điều tuyệt vời nhất cậu có thể làm cho cô ấy. Allan nhận chiếc túi vải từ tay Flarey. Cậu bất giác nắm chặt lấy đôi tay bé nhỏ ấy. Thời gian như ngừng trôi. Flarey khẽ rụt tay lại, chắp trước ngực. Đôi má không lạnh nhưng đã đỏ lên từ lúc nào. Đúng lúc ấy, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên gương mặt Allan. Rồi cậu quay lưng bước đi. Tiến về phía bình minh đã nhô hẳn qua dãy núi phía xa. Bỏ lại sau lưng Flarey cùng ngôi nhà yên lặng đứng nhìn. Cảnh sắc hôm ấy, sao cũng tĩnh tại đến lạ. Tĩnh tại vì vốn dĩ, hay vì lòng người nhìn thấy nó tĩnh tại? Flarey đứng nhìn theo bóng Allan đến khi màn sương phủ mờ những bước chân giã biệt. Cô khẽ đưa tay lên môi:
- Allan... Đi nhé...
còn tiếp...
__________________
chipp_zanuff, Chipp, Scipio, Lorelei, Gate and Zero's era
Last edited by [Chipp]Serenade; 21-07-2012 at 03:53 PM.
The Following 3 Users Say Thank You to [Chipp]Serenade For This Useful Post: